Diff
checker
Texto
Texto
Imagens
Documentos
Excel
Pastas
Legal
Enterprise
Aplicativo para desktop
Preços
Fazer login
Baixar o Diffchecker Desktop
Comparar texto
Encontre a diferença entre dois arquivos de texto
Ferramentas
Histórico
Editor live
Ocultar espaços em branco
Recolher inalteradas
Sem quebra de linha
Layout
Dividido
Unificado
Nível de detalhe
Inteligente
Palavra
Caractere
Estilos de texto
Alterar aparência
Realce de sintaxe
Escolher sintaxe
Ignorar
Transformar texto
Ir à primeira mudança
Editar entrada
Diffchecker Desktop
A maneira mais segura de usar o Diffchecker. Obtenha o aplicativo Diffchecker Desktop: seus diffs nunca saem do seu computador!
Obter Desktop
C3
Criado
ano passado
O diff nunca expira
Limpar
Exportar
Compartilhar
Explicar
150 remoções
Linhas
Total
Removido
Caracteres
Total
Removido
Para continuar usando este recurso, atualize para
Diff
checker
Pro
Ver preços
64 linhas
Copiar tudo
154 adições
Linhas
Total
Adicionado
Caracteres
Total
Adicionado
Para continuar usando este recurso, atualize para
Diff
checker
Pro
Ver preços
63 linhas
Copiar tudo
Copiar
Copiado
Copiar
Copiado
“Sou~tarou~!
C
ùng nhau
về nhà nhé
!”
“Sou~tarou~!
Về c
ùng nhau
nào
!”
Tan
học, khi tôi
sắp
rời đi
,
Mitori
gọi tôi.
Mặc dù đó
chỉ
là
nụ cười bình thường…
nhưng
có
điều
gì đó
trong nụ cười đó
khiến tôi cảm thấy hơi
kỳ lạ
.
Sau giờ
học, khi tôi
chuẩn bị
rời đi
thì
Mitori
đến
gọi tôi.
Dù
chỉ
với một
nụ cười bình thường…
nhưng
vẫn
có
gì đó
khiến tôi cảm thấy hơi
lo
.
“
À
, ừ
m… chắc chắn rồi.
”
“
Ah
, ừ
… được thôi
”
“Được rồi,
đi
thôi
!”
“Được rồi,
chúng ta
đi
nào
!”
“Whoa, này, đừng
kéo
tôi như
thế
!”
“Whoa, này, đừng
có
kéo
tớ
thế
chứ
!”
Cô ấy
kéo tay tôi và cố gắng
kéo
tôi ra ngoài. Hay đúng hơn là cô ấy
đã thành công. Không
hiểu sao, tôi
không muốn chống
cự
cô ấy
.
Cô ấy
đã
kéo tay tôi và cố gắng
lôi
tôi ra ngoài. Hay đúng hơn là cô ấy
là làm được, chả
hiểu sao, tôi
lại
không muốn chống
lại
cô ấy
nữa
.
“Này, vậy
,
hôm nay chúng ta
đi đâu…?”
“Này, vậy
hôm nay chúng ta
sẽ
đi đâu…?”
Tôi thận trọng hỏi.
Tôi thận trọng hỏi.
Copiar
Copiado
Copiar
Copiado
“
Ể? Bí
mật
nhé.
”
“
Eh? Nó là bí
mật
”
“
Ừm… T
hôi
được rồi
.”
“
Hmm… tốt t
hôi
.”
Tôi
đã từ bỏ
hơn một nửa rồi. Tôi để
Mitori kéo
mình
đi.
Tôi
hơn nửa
đã từ bỏ
. Mặc kệ mình cho
Mitori kéo
đi.
“
Chúng ta
đến
nơi
rồi!”
“
Ta
đến
rồi!”
Một ngôi nhà
dân dụng
bình thường
,
quen thuộc.
Một ngôi nhà
bình thường
trông
quen thuộc.
Kiểu nhà
mà
bạn
có thể tìm thấy ở
bất cứ đâu.
Là loại
mà
có thể tìm thấy ở
khắp mọi nơi.
Đó
là…
Kia
là…
“Nhà
tôi
, phải không?!”
“Nhà
của tớ
, phải không?!”
“Hehe, đúng rồi~”
“Hehe, đúng rồi~”
Copiar
Copiado
Copiar
Copiado
Mitori vào nhà tôi và đi
vào
phòng khách.
Mitori vào nhà tôi và đi
tới
phòng khách.
Sao cô ấy lại vào nhà tôi như thể
nhà
của cô ấy vậy?
Sao cô ấy lại vào nhà tôi như thể
đó là
của cô ấy vậy?
“
Tôi
về rồi
…!”
“
Con
về rồi
đây
…!”
“
Chào m
ừng
trở về. Ồ, nếu
không phải
Mitori
thì
lâu
quá
không gặp
!”
“
M
ừng
về nhà. Oh, đó
không phải
là
Mitori
sao, đã
lâu
rồi
không gặp
cháu
!”
“Vâng
, đã lâu
rồi!”
“Vâng
ạ, cũng được một thời gian
rồi!”
Mẹ tôi, Satsuki, chào cô ấy. Tôi
gọi bố mẹ
mình
bằng tên
riêng. Hay
đúng hơn là
tôi bị
bắt
phải
gọi như vậy
.
Mẹ tôi, Satsuki, chào cô ấy. Tôi
hay
gọi bố mẹ
bằng tên
. Nói
đúng hơn là
họ
bắt
tôi
phải
làm thế
.
“Mitori-chan,
con
vẫn dễ thương như
ngày nào.
Sotarou
lúc nào cũng luộm thuộm
th
ế này à
?”
“Mitori-chan,
cháu
vẫn dễ thương như
mọi khi. Còn
Sotarou
không phải luôn trông rất cẩu
th
ả sao
?”
Này, Satsuki-san,
ý cô
là
sao
?
Này, Satsuki-san,
mẹ nói thế
là
có ý gì
?
“Haha,
cô
ơi
, Sotarou lúc nào cũng
luộm thuộm
th
ế này
.”
“Haha,
phải
cô
, Sotarou lúc nào cũng
đều cẩu
th
ả mà
.”
“
Các
người
đừng chế giễu tôi nữa
!?”
“
Hai
người
, có thôi ngay việc lấy con làm trò đùa đi không
!?”
Aah…
. T
ôi bắt đầu
muốn khóc
rồi
.
Aah…
t
ôi bắt đầu
thấy
muốn khóc
.
Tuy nhiên, Mitori
vẫn tiếp tục mà
không bận tâm đến điều đó
.
Tuy nhiên, Mitori
không bận tâm đến điều đó
mà tiếp tục nói
.
“
Này
, Sotarou, đưa
tôi về
phòng
của cô nhé
!”
“
Nè
, Sotarou, đưa
tớ vào
phòng
cậu đi
!”
“
Tôi
không muốn
đưa anh đến
phòng
tôi;
mọi
chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn
thôi
.”
“
Tớ
không muốn
cho cậu vào
phòng
đâu,
mọi
thứ chỉ thêm rắc rối
thôi
”.
“Không
sao đâu, Sotarou.
Trước đây anh vẫn
thường
đưa cô ấy
đến
đó
mà.”
“Có
sao đâu, Sotarou.
Con đã từng
thường
xuyên dẫn con bé
đến
đây trước kia
mà.”
Ừ
thì
đúng
là vậy
, nhưng…
mọi chuyện
giờ
đã
khác
rồi. Hãy xem xét
tuổi
tác
của
tôi
, Satsuki-san.
Ừ
,
đúng
thật
, nhưng…
bây
giờ
thì
khác
. Nghĩ đến độ
tuổi
của
con đi chứ
, Satsuki-san.
“
…
Được
thôi, nhưng tôi sẽ
đi
pha
trà
. Đợi tôi với
.”
“
...
Được
rồi, để tớ
đi
lấy
trà
đã. Chờ tớ xíu
.”
“Yay! Cảm ơn
, Sotarou♪”
“Yay! Cảm ơn
cậu nhé
, Sotarou♪”
Nói xong, Mitori đi lên
lầu.
Nói xong, Mitori đi lên
trên
lầu.
“
Thở dài
… Satsuki-san,
chúng ta có
trà và đồ ăn
nhẹ
không?
”
“
Haiz
… Satsuki-san,
nhà mình còn
trà và đồ ăn
vặt
không?
"
“Tôi
nghĩ là có yokan
trong tủ.”
“Mẹ
nghĩ là có yokan
ở
trong tủ.”
(Tl/n: Yokan: món tráng miệng dạng thạch làm từ đậu đỏ, thạch agar và đường)
“Con cám
ơn.”
“Cảm
ơn.”
Tôi
bưng cái
khay
ấm, cốc
trà
với
một đĩa yokan
, và hướng tới
phòng mình.
Tôi
cầm
khay
đựng ấm trà, tách
trà
và
một đĩa yokan
rồi đi về
phòng mình.
…Khoan đã,
bây
giờ tôi mới
để ý
, đây
chả phải
là
kịch bản
chúng
tôi
sẽ ở
với nhau
một mình
với nhau sao
?
…Khoan đã,
giờ tôi mới
nhận ra
, đây
hoàn toàn
là
tình huống
chúng
ta
sẽ ở
một mình
, đúng không
?
“
...
Được rồi,
chuồn
thôi.”
“
…
Được rồi,
trốn
thôi.”
Tôi
thấy
nó rõ
là nguy hiểm.
Tôi
cảm
thấy
chắc chắn
là nguy hiểm.
Tuy nhiên, ngay khi
nghĩ vậy, tôi nghe
được
một giọng nói
bên kia
cánh cửa như thể
đang đọc tâm trí
tôi.
Tuy nhiên, ngay khi
tôi
nghĩ vậy, tôi nghe
thấy
một giọng nói
từ phía sau
cánh cửa như thể
đọc được suy nghĩ của
tôi.
“Sotarou? Nhanh lên… vào đi.”
“Sotarou? Nhanh lên… vào đi.”
Copiar
Copiado
Copiar
Copiado
Ồ
, cô ấy
đã
nhận ra
!
Oh
, cô ấy
nhận ra
rồi!
Ồ, ngay
cả khi cô ấy không nhận ra, tôi
có thể
trốn đi đâu
?
Thì, kể
cả khi cô ấy không nhận ra, tôi
sẽ
trốn đi đâu
chứ
?
“
…
”
“
...
”
Cuối cùng, tôi đành
cam chịu
và
bước
vào
phòng.
Cuối cùng, tôi đành
từ bỏ
và
vào
trong
phòng.
“Fufu, chào mừng♪”
“Fufu, chào mừng♪”
Copiar
Copiado
Copiar
Copiado
“Đây là phòng của
tôi, bạn
biết
đấy…
Vậy, có chuyện gì
thế
?”
“Đây là phòng của
tớ, cậu
biết
mà….
Vậy, có chuyện gì
sao
?”
“H
ử
m? Không có gì
nhiều
~. Nếu phải nói
, tôi
chỉ đến
để
ngửi mùi của
bạn
thôi.”
“H
m
m? Không có gì
đặc biệt đâu
~. Nếu phải nói
thì tớ
chỉ đến
và
ngửi mùi của
cậu
thôi.”
Ồ,
thật
đáng sợ
.
Ew, nó
thật
ghê tởm
.
Cô
gái này bị
sao vậy?
Cô ta không
phải
là một kẻ
biến thái
cực độ
sao?
Cô
ấy làm
sao vậy?
Chẳng
phải
rất
biến thái
sao?
“
…Này, vừa rồi anh
thấy
em
ghê tởm
lắm à
?”
“
...Nè, lúc này cậu có
thấy
mình
ghê tởm
không
?”
“
…”
“
...”
Em yêu anh nhiều lắm
!
Thật đáng sợ
!
“
Vâng
.”
“
Đúng vậy
.”
“
Sự trung thực luôn được trân trọng
.”
“
Thành thật là tốt
.”
…
Đúng n
hư tôi nghĩ,
cô ấy
có thể
nhận ra.
…
N
hư tôi nghĩ,
rốt cuộc
cô ấy
vẫn
nhận ra.
Cô
ấy có thể hiểu được suy nghĩ của tôi
vì một lý do nào đó kể
từ khi chúng tôi còn
là những đứa trẻ.
Vì lý do nào đó mà cô
ấy có thể hiểu được suy nghĩ của tôi
từ khi chúng tôi còn
nhỏ.
Lúc đó
tôi không bận tâm lắm, nhưng
bây
giờ
thì
có
một
chút
... Tôi đã đến
độ
tuổi mà tôi quan tâm
đến sự riêng tư
.
Trước kia thì
tôi không bận tâm lắm, nhưng
giờ
đây, nó
có
chút
…. Thì tôi đang ở
độ
bắt đầu để ý
đến sự riêng tư
mà.
"
Vậy,
thực
ra
anh
đến đây để làm gì?"
“
Vậy,
thật
ra
cậu
đến đây để làm gì?"
Diferenças salvas
Texto original
Abrir arquivo
“Sou~tarou~! Cùng nhau về nhà nhé!” Tan học, khi tôi sắp rời đi, Mitori gọi tôi. Mặc dù đó chỉ là nụ cười bình thường… nhưng có điều gì đó trong nụ cười đó khiến tôi cảm thấy hơi kỳ lạ. “À, ừm… chắc chắn rồi.” “Được rồi, đi thôi!” “Whoa, này, đừng kéo tôi như thế!” Cô ấy kéo tay tôi và cố gắng kéo tôi ra ngoài. Hay đúng hơn là cô ấy đã thành công. Không hiểu sao, tôi không muốn chống cự cô ấy. “Này, vậy, hôm nay chúng ta đi đâu…?” Tôi thận trọng hỏi. “Ể? Bí mật nhé.” “Ừm… Thôi được rồi.” Tôi đã từ bỏ hơn một nửa rồi. Tôi để Mitori kéo mình đi. “Chúng ta đến nơi rồi!” Một ngôi nhà dân dụng bình thường, quen thuộc. Kiểu nhà mà bạn có thể tìm thấy ở bất cứ đâu. Đó là… “Nhà tôi, phải không?!” “Hehe, đúng rồi~” Mitori vào nhà tôi và đi vào phòng khách. Sao cô ấy lại vào nhà tôi như thể nhà của cô ấy vậy? “Tôi về rồi…!” “Chào mừng trở về. Ồ, nếu không phải Mitori thì lâu quá không gặp!” “Vâng, đã lâu rồi!” Mẹ tôi, Satsuki, chào cô ấy. Tôi gọi bố mẹ mình bằng tên riêng. Hay đúng hơn là tôi bị bắt phải gọi như vậy. “Mitori-chan, con vẫn dễ thương như ngày nào. Sotarou lúc nào cũng luộm thuộm thế này à?” Này, Satsuki-san, ý cô là sao? “Haha, cô ơi, Sotarou lúc nào cũng luộm thuộm thế này.” “Các người đừng chế giễu tôi nữa!?” Aah…. Tôi bắt đầu muốn khóc rồi. Tuy nhiên, Mitori vẫn tiếp tục mà không bận tâm đến điều đó. “Này, Sotarou, đưa tôi về phòng của cô nhé!” “Tôi không muốn đưa anh đến phòng tôi; mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn thôi.” “Không sao đâu, Sotarou. Trước đây anh vẫn thường đưa cô ấy đến đó mà.” Ừ thì đúng là vậy, nhưng… mọi chuyện giờ đã khác rồi. Hãy xem xét tuổi tác của tôi, Satsuki-san. “…Được thôi, nhưng tôi sẽ đi pha trà. Đợi tôi với.” “Yay! Cảm ơn, Sotarou♪” Nói xong, Mitori đi lên lầu. “Thở dài… Satsuki-san, chúng ta có trà và đồ ăn nhẹ không?” “Tôi nghĩ là có yokan trong tủ.” (Tl/n: Yokan: món tráng miệng dạng thạch làm từ đậu đỏ, thạch agar và đường) “Cảm ơn.” Tôi cầm khay đựng ấm trà, tách trà và một đĩa yokan rồi đi về phòng mình. …Khoan đã, giờ tôi mới nhận ra, đây hoàn toàn là tình huống chúng ta sẽ ở một mình, đúng không? “…Được rồi, trốn thôi.” Tôi cảm thấy chắc chắn là nguy hiểm. Tuy nhiên, ngay khi tôi nghĩ vậy, tôi nghe thấy một giọng nói từ phía sau cánh cửa như thể đọc được suy nghĩ của tôi. “Sotarou? Nhanh lên… vào đi.” Ồ, cô ấy đã nhận ra! Ồ, ngay cả khi cô ấy không nhận ra, tôi có thể trốn đi đâu? “…” Cuối cùng, tôi đành cam chịu và bước vào phòng. “Fufu, chào mừng♪” “Đây là phòng của tôi, bạn biết đấy… Vậy, có chuyện gì thế?” “Hửm? Không có gì nhiều~. Nếu phải nói, tôi chỉ đến để ngửi mùi của bạn thôi.” Ồ, thật đáng sợ. Cô gái này bị sao vậy? Cô ta không phải là một kẻ biến thái cực độ sao? “…Này, vừa rồi anh thấy em ghê tởm lắm à?” “…” Em yêu anh nhiều lắm! “Vâng.” “Sự trung thực luôn được trân trọng.” …Đúng như tôi nghĩ, cô ấy có thể nhận ra. Cô ấy có thể hiểu được suy nghĩ của tôi vì một lý do nào đó kể từ khi chúng tôi còn là những đứa trẻ. Lúc đó tôi không bận tâm lắm, nhưng bây giờ thì có một chút... Tôi đã đến độ tuổi mà tôi quan tâm đến sự riêng tư. "Vậy, thực ra anh đến đây để làm gì?"
Texto alterado
Abrir arquivo
“Sou~tarou~! Về cùng nhau nào!” Sau giờ học, khi tôi chuẩn bị rời đi thì Mitori đến gọi tôi. Dù chỉ với một nụ cười bình thường… nhưng vẫn có gì đó khiến tôi cảm thấy hơi lo. “Ah, ừ… được thôi” “Được rồi, chúng ta đi nào!” “Whoa, này, đừng có kéo tớ thế chứ!” Cô ấy đã kéo tay tôi và cố gắng lôi tôi ra ngoài. Hay đúng hơn là cô ấy là làm được, chả hiểu sao, tôi lại không muốn chống lại cô ấy nữa. “Này, vậy hôm nay chúng ta sẽ đi đâu…?” Tôi thận trọng hỏi. “Eh? Nó là bí mật” “Hmm… tốt thôi.” Tôi hơn nửa đã từ bỏ. Mặc kệ mình cho Mitori kéo đi. “Ta đến rồi!” Một ngôi nhà bình thường trông quen thuộc. Là loại mà có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi. Kia là… “Nhà của tớ, phải không?!” “Hehe, đúng rồi~” Mitori vào nhà tôi và đi tới phòng khách. Sao cô ấy lại vào nhà tôi như thể đó là của cô ấy vậy? “Con về rồi đây…!” “Mừng về nhà. Oh, đó không phải là Mitori sao, đã lâu rồi không gặp cháu!” “Vâng ạ, cũng được một thời gian rồi!” Mẹ tôi, Satsuki, chào cô ấy. Tôi hay gọi bố mẹ bằng tên. Nói đúng hơn là họ bắt tôi phải làm thế. “Mitori-chan, cháu vẫn dễ thương như mọi khi. Còn Sotarou không phải luôn trông rất cẩu thả sao?” Này, Satsuki-san, mẹ nói thế là có ý gì? “Haha, phải cô, Sotarou lúc nào cũng đều cẩu thả mà.” “Hai người, có thôi ngay việc lấy con làm trò đùa đi không!?” Aah… tôi bắt đầu thấy muốn khóc. Tuy nhiên, Mitori không bận tâm đến điều đó mà tiếp tục nói. “Nè, Sotarou, đưa tớ vào phòng cậu đi!” “Tớ không muốn cho cậu vào phòng đâu, mọi thứ chỉ thêm rắc rối thôi”. “Có sao đâu, Sotarou. Con đã từng thường xuyên dẫn con bé đến đây trước kia mà.” Ừ, đúng thật, nhưng… bây giờ thì khác. Nghĩ đến độ tuổi của con đi chứ, Satsuki-san. “...Được rồi, để tớ đi lấy trà đã. Chờ tớ xíu.” “Yay! Cảm ơn cậu nhé, Sotarou♪” Nói xong, Mitori đi lên trên lầu. “Haiz… Satsuki-san, nhà mình còn trà và đồ ăn vặt không?" “Mẹ nghĩ là có yokan ở trong tủ.” “Con cám ơn.” Tôi bưng cái khay ấm, cốc trà với một đĩa yokan, và hướng tới phòng mình. …Khoan đã, bây giờ tôi mới để ý, đây chả phải là kịch bản chúng tôi sẽ ở với nhau một mình với nhau sao? “...Được rồi, chuồn thôi.” Tôi thấy nó rõ là nguy hiểm. Tuy nhiên, ngay khi nghĩ vậy, tôi nghe được một giọng nói bên kia cánh cửa như thể đang đọc tâm trí tôi. “Sotarou? Nhanh lên… vào đi.” Oh, cô ấy nhận ra rồi! Thì, kể cả khi cô ấy không nhận ra, tôi sẽ trốn đi đâu chứ? “...” Cuối cùng, tôi đành từ bỏ và vào trong phòng. “Fufu, chào mừng♪” “Đây là phòng của tớ, cậu biết mà…. Vậy, có chuyện gì sao?” “Hmm? Không có gì đặc biệt đâu~. Nếu phải nói thì tớ chỉ đến và ngửi mùi của cậu thôi.” Ew, nó thật ghê tởm. Cô ấy làm sao vậy? Chẳng phải rất biến thái sao? “...Nè, lúc này cậu có thấy mình ghê tởm không?” “...” Thật đáng sợ! “Đúng vậy.” “Thành thật là tốt.” … Như tôi nghĩ, rốt cuộc cô ấy vẫn nhận ra. Vì lý do nào đó mà cô ấy có thể hiểu được suy nghĩ của tôi từ khi chúng tôi còn nhỏ. Trước kia thì tôi không bận tâm lắm, nhưng giờ đây, nó có chút…. Thì tôi đang ở độ bắt đầu để ý đến sự riêng tư mà. “Vậy, thật ra cậu đến đây để làm gì?"
Encontrar Diferença