Untitled diff

Creado El diff nunca expira
281 eliminaciones
330 líneas
272 adiciones
331 líneas
Thế giới đã bị hủy diệt bao nhiêu lần rồi... đại khái thế?
Khoảng... thế giới đã bị hủy diệt bao nhiêu lần rồi nhỉ?


Dù sao thìcũng đã bị hủy diệt rất nhiều lần.
Dù sao thì,đã bị hủy diệt rất nhiều lần rồi. Tôi thậm chí còn không nhớ nổi lần thứ mấy nữa.


Tôi thậm chí chẳng nhớ nổi đây là lần thứ mấy nữa.
Mùi xác chết nồng nặc bốc lên dưới bầu trời xám xịt, nứt nẻ.


Mùi tử thi bốc lên nồng nặc dưới bầu trời xám xịt.
Để nói rõ hơn một chút.


Kể chi tiết hơn một chút thì.
“Trong một trò chơi giả tưởng đen tối~”


"Trong một con game~ dark fantasy~"
Vừa ngân nga giai điệu vừa nghĩ ra, Carlyle vừa bóc những mảng thịt bám trên người mình.


Vừa lẩm nhẩm giai điệu bất chợt nảy ra trong đầu, Carlisle vừa bóc những tảng thịt dính chặt trên người mình.
Đó là hài cốt của một người đã chết ngay lập tức sau khi không né được tia tử thần tức thì của ‘Tham Lam’, một trong những Đại Công tước Quỷ.


Đó là phần còn lại của một kẻ nào đó không né được tia sáng chết chóc của Đại Công Tước Ác Quỷ 'Bạo Thực' và tử vong ngay tại chỗ.
“Đồ sinh mệnh khốn kiếp chiếm hữu ta mà không cần bất kỳ khả năng nào~”


"Một cuộc đời khốn nạn khi bắt ta nhập hồn chẳng cho tí năng lực nào~"
Nói chính xác hơn, không phải là hắn chiếm hữu ta không cần bất kỳ khả năng nào.


Chính xác mà nói, cũng không hẳn là không có năng lực nào.
[ Thông tin nhiệm vụ ]


[ Thông tin Nhiệm vụ ]
♧ Chính


♧ Nhiệm vụ chính
- Giúp đỡ Anh hùng cứu thế giới!


Hỗ trợ Anh hùng và cứu lấy thế giới!
[ Số lượt hồi quy: Còn 1. ]


[ Số lần hồi quy còn lại: 1 ]
[ Nếu bạn không hoàn thành nhiệm vụ trong số lượt cho trước, bạn sẽ chết. ]


[ Nếu bạn thất bại trong việc hoàn thành nhiệm vụ trong số chu kỳ được giao, bạn sẽ chết.]
Đó là cửa sổ trạng thái đã theo tôi từ ngày đầu tiên tôi bị thế giới "Thợ Săn Quỷ" chiếm hữu.


Đó là cửa sổ trng thái đã bám theo anh kể từ ngày đầu tiên anh xuyên vào thế giới của 'Thợ Săn Ác Quỷ' (Demon Hunter).
Như thường lệ trong các trò chơi giả tưởng đen tối, thế giới của Thợ Săn Quỷ là một nơi không có ước mơ và hy vọng.


Như một lẽ thưng tình của các tựa game dark fantasy, thế giới của Demon Hunter là một nơi không có lấy một chút ước mơ hay hy vọng. Có lẽ đó là sự ưu ái dành cho một kẻ bình thường rơi vào nơi quái quỷ này với hai bàn tay trắng.
lẽ thương hại một người bình thường bị bỏ rơi vào nơi như vậy chỉ với quần áo trên người, họ đã ban cho tôi khả năng Hồi quy mạnh mẽ vô số lần.


Anh được trao quyền năng hồi quy mạnh mẽ, theo đúng nghĩa đen là vô số lần.
Nhờ đó, tôi đã gần như hoàn thành nhiệm vụ được giao.


Nhờ đó, anh gần như đã hoàn thành nhiệm vụ được giao. Anh đã thành công trong việc tiêu diệt ba trong số bảy Đại Công Tước Ác Quỷ, những kẻ nắm giữ quyền năng thần thánh và tượng trưng cho bảy đại tội.
Tôi đã thành công trong việc tiêu diệt ba Đại Công tước Quỷ, những kẻ nắm giữ sức mạnh thần thánh và tượng trưng cho Thất Đại Tội.


Chà, tất cả những con người đến tham chiến cũng chết sạch cả rồi.
Tuy nhiên, tất cả những người đến gây chiến cũng đều đã chết.


"......"
“⋯⋯.”


Carlisle rút một điếu thuốc từ trong túi ra và châm lửa. Nhìn xung quanh, biểu tượng của các thế lực mà họ mang theo nằm lăn lóc dưới bùn đất giữa những cán giáo gãy nát.
Carlyle lấy một điếu thuốc từ trong ngực và châm lửa.


Hiệp sĩ đoàn Hoàng gia, các linh mục của Chính thống giáo, pháp sư, lính đánh thuê trong hẻm tối, chiến binh của Vương quốc Cát... Carlisle, người đang nhẩm đếm xem bao nhiêu người đã chết, búng điếu thuốc ra sau lưng.
Nhìn xung quanh, giữa những thân giáo gãy, những biểu tượng của nhóm mà họ mang theo nằm rải rác trên mặt đất, phủ đầy bùn.


"......Yên nghỉ nhé, mọi người."
Hiệp sĩ Hoàng gia, linh mục Chính thống giáo, pháp sư, lính đánh thuê đường phố, chiến binh của Vương quốc Cát...


Lời chia buồn lẫn trong khói thuốc nổ lách tách giữa bầu không khí ngập mùi máu.
Carlisle, người đang đếm xem có bao nhiêu người đã chết, ném điếu thuốc ra sau lưng.


Vuốt ngược mái tóc ra sau, anh đứng dậy và bắt đầu bước về phía trước. Tất cả những cái xác dưới chân đều là những gương mặt quen thuộc. Họ đều là những người mà Carlisle đã đẩy vào chỗ chết.
“…Hãy yên nghỉ, mọi người.”


Dưới sự dẫn dắt của một kẻ hồi quy đã trải qua vô số vòng lặp, họ đã buộc phải chết theo một cách 'hiệu quả' nhất có thể. Vị trong miệng anh đắng chát đến khó tả.
Bài điếu văn, hòa lẫn với khói thuốc, xào xạc trong không khí nhuốm máu.


-!
Vuốt tóc ra sau, anh đứng dậy khỏi ghế và bắt đầu bước về phía trước.


Đột nhiên, một tiếng động dữ dội lọt vào tai khiến Carlisle khựng lại. Có vẻ như vẫn còn người sống sót và đang chiến đấu ngay cả trong cái địa ngục này.
Những xác chết anh vấp phải đều là những gương mặt quen thuộc.


Thật ra, anh có thể dễ dàng đoán được đóai. Bởi vì trong mỗi chu kỳ hồi quy, chỉ có một người duy nhất sống sót và chiến đấu đến cùng.
Tất cả đềunhững người mà Carlisle đã đưa đến cái chết.


Anh buông một tiếng thở dài thườn thượt. Tiến về phía phát ra âm thanh giao tranh ác liệt, anh thấy một người đang cắm thanh gươm vào thẳng trái tim của một Đại Công Tước Ác Quỷ.
Dưới sự chỉ đạo của một kẻ du hành thời gian đã trải qua một cuộc hồi quy dài, anh ta đã khiến họ chết theo cách “hiệu quả” nhất có thể.


"-Ta xin bày tỏ sự kính trọng. Ngươi là đối thủ mạnh nhất mà ta từng đối đầu."
Vị giác của anh ta thật cay đắng.


......Đó là những lời của 'Đại Công Tước Ác Quỷ'. Một tồn tại đáng sợ mà ngay cả khi Carlisle cùng toàn bộ lực lượng liên minh còn lại lao vào cũng chỉ miễn cưỡng đổi được 3 mạng, nay lại đang bày tỏ sự tôn vinh đối với một con người đơn độc.
-!


Tuy nhiên, người nhận được lời tán dương đó chỉ thờ ơ nghiêng đầu. Làn da trắng bệch như cẩm thạch, mái tóc trắng, đôi mắt xanh lam. Một người phụ nữ có thể gọi là tuyệt sắc giai nhân.
Đột nhiên, một tiếng động dữ dội gần tai khiến Carlisle dừng lại.


Gray Chasefield. 'Anh hùng' của thế giới Demon Hunter. Hay nói cách khác, nhân vật chính của thế giới này.
Dường như vẫn còn những người sống sót đang chiến đấu trong địa ngục trần gian này.


Người bảo vệ nhân loại, người đã nhận được Thánh kiếm và gánh vác sứ mệnh tiêu diệt Ác quỷ. Và. Một con quái vật mà sức mạnh võ thuật của cô ta khiến cho cả những danh xưng kia cũng trở nên vô nghĩa.
Thực tế, anh ta có thể đoán ngay đó là ai.


Thiên thượng thiên hạ, vô song, vượt trên tất cả.
Rốt cuộc, chỉ có một người sống sót và chiến đấu đến cùng trong mỗi vòng đấu.


"Một con người mà có thể đơn thương độc mã hạ gục vài Đại Công Tước Ác Quỷ. Đây là một chiến công sẽ trở thành thần thoại-"
Anh ta thở dài một hơi.


Trước khi con quỷ nói hết câu, cơ thể của Đại Công Tước Ác Quỷ đã vỡ vụn.
Khi tiến về phía phát ra tiếng ồn ào của trận chiến khốc liệt, anh ta thấy ai đó đang đâm thanh kiếm vào tim của Đại Công tước Quỷ.


Bởi vì Gray đã tàn nhẫn rút phăng thanh kiếm đang cắm trong tim nó ra. Carlisle nhìn quanh.
“Ta kính trọng ngươi. Ngươi là đối thủ mạnh nhất ta từng gặp.”


Có ba cái xác Đại Công Tước Ác Quỷ nằm lăn lóc gần đó. Và thêm cái xác cuối cùng kia nữa.
...Đây là lời của ‘Đại Công tước Quỷ’.


Tất cả bọn chúng đều bị Gray một tay giải quyết. Dù cơ thể đầy thương tích, nhưng một con người đã giết chết bốn Đại Công Tước Ác Quỷ và sống sót.
Một sinh vật đáng sợ, kẻ chỉ lấy đi được ba mạng sống dù Carlisle và toàn bộ lực lượng Đồng minh còn lại đã tấn công hắn, lại đang dành lời khen ngợi cho một con người duy nhất.


(Cô ta đúng là một con quái vật.)
Tuy nhiên, người nhận được lời khen ngợi đó chỉ khẽ quay đầu, không biểu lộ cảm xúc.


Chỉ cần nhìn vào kết quả thôi, một công thức rất đơn giản đã hiện ra.
Làn da trắng như đá cẩm thạch, mái tóc trắng tinh, đôi mắt xanh.


Tổng lực lượng của toàn bộ nhân loại, dưới sự dẫn dắt của Carlisle - người đã lặp lại quá trình hồi quy vô số lần - chiến đấu bằng tất cả sức lực, mới chỉ có thể đồng quy vu tận với ba Đại Công Tước Ác Quỷ.
Cô ấy là một người phụ nữ xứng đáng được gọi là mỹ nhân vô song.


Người phụ nữ đó thì lại một mình tàn sát cả bốn Đại Công Tước Ác Quỷ. Nói cách khác.
Grey Chasefield.


......Người phụ nữ đó còn mạnh hơn toàn bộ nhân loại cộng lại, bao gồm cả kẻ hồi quy.
‘Anh hùng’ của thế giới Thợ săn Quỷ.


Trong lúc Carlisle nở một tiếng cười gượng gạo đầy chán nản, Gray, người đang đứng yên với đôi mắt nhắm nghiền, từ từ quay đầu lại.
Nói cách khác, nhân vật chính của thế giới này.


"Ngươi. Vẫn còn sống à?"
Người bảo vệ nhân loại, được giao nhiệm vụ tiêu diệt lũ quỷ sau khi được ban tặng Thánh Kiếm.


"Bằng một cách nào đó thì đúng là vậy, Anh hùng ạ."
Và…


Carlisle đáp với giọng trống rỗng trong khi lảo đảo bước tới. Cả hai có vẻ đều đã hoàn toàn kiệt sức, cơ thể Gray đổ gục xuống ngay khi anh vừa bước tới cạnh cô. Cho dù có là Anh hùng đi chăng nữa, việc đối đầu với bốn Đại Công Tước Ác Quỷ rõ ràng đã vắt kiệt sức lực của cô.
Sức mạnh cá nhân của hắn là một con quái vật khiến ngay cả những danh hiệu đó cũng trở nên vô nghĩa.


"......Chúng ta thắng rồi sao?"
Trời đất ơi, chỉ mình ta là tối cao, trên tất cả.


Đúng là chúng ta đã thắng.
“Thật không ngờ một con người lại có thể tự mình tiêu diệt được mấy Đại Công tước Quỷ. Đây là một chiến công chắc chắn sẽ đi vào huyền thoại—”


Tất cả Đại Công Tước Ác Quỷ đã chết. Phần nhân loại còn lại giờ sẽ tìm thấy sự bình yên.
Trước khi hắn kịp nói hết câu, thân thể của Đại Công tước Quỷ đã đổ gục.


10% dân số còn lại sau khi 90% đã bị quét sạch trong cuộc chiến.
Đó là vì Gray đã rút mạnh thanh kiếm cắm trong tim hắn ra.


Trên một lục địa mà đến cả đất đai và bầu trời đều bị tha hóa bởi sức mạnh của địa ngục.
Carlisle nhìn xung quanh.


"Trông như thế này mà cô gọi là thắng à?"
Có ba xác của những Đại Công tước Quỷ như vậy nằm gần đó.


"......"
Và cuối cùng, tên khốn đó.


"Những người đến đây đã là toàn bộ sức mạnh quân sự cuối cùng mà nhân loại có thể vắt kiệt. Vậy mà ngay cả trong số đó, giờ chỉ còn lại tôi và cô thôi sao?"
Tất cả đều bị Gray xử lý một mình.


"Họ chết hết rồi sao."
Mặc dù bị thương tích đầy mình, một con người đã tiêu diệt được bốn Đại Công tước Quỷ và sống sót.


"Phải."
“Hắn ta không phải là một kẻ điên sao?”


Cảnh địa ngục tạo nên từ núi xác và biển máu lờ mờ lướt qua khóe mắt cô.
Chỉ nhìn vào kết quả, một công thức rất đơn giản vẫn đúng.


"Carlisle."
Liên minh các lực lượng của toàn nhân loại, được dẫn dắt bằng toàn bộ sức mạnh bởi Carlisle, người đã lặp lại quá trình hồi quy vô số lần, đã bị tiêu diệt cùng với ba Đại Công tước Quỷ.


"Sao."
Người phụ nữ đó đã một mình tiêu diệt bốn Đại Công tước Quỷ.


"Ta nói một điều thảm hại được không?"
Chẳng mấy chốc… Người phụ nữ đó mạnh hơn toàn bộ nhân loại, kể cả những kẻ đã hồi quy.


"Từ trước đến nay tôi đã nghe vô số điều thảm hại từ cô rồi, sao tự nhiên giờ lại hỏi."
Khi Carlisle bật ra một tiếng cười cay đắng đầy tuyệt vọng, Gray, người vẫn nhắm mắt, từ từ quay đầu lại.


Carlisle lặng lẽ nhìn Gray.
“Anh… Anh còn sống sao?”


"Đáng nhẽ ta nên nghe lời ngươi sớm hơn một chút. Nếu ta làm vậy."
“Chuyện chỉ tình cờ xảy ra thôi, Anh hùng.”


Thì có lẽ thảm kịch này đã không xảy ra. Ta mang một phần trách nhiệm rất lớn cho thảm kịch này.
Carlisle nói một cách chán nản khi anh loạng choạng bỏ đi.


"......"
Dường như cả hai đều hoàn toàn kiệt sức; ngay khi anh đến bên cạnh cô, Gray cũng gục xuống.


Carlisle lặng lẽ gật đầu và rút thêm một điếu thuốc nữa từ trong túi.
Ngay cả đối với một Anh hùng, việc đối mặt với bốn Đại Công tước Quỷ rõ ràng là một nhiệm vụ đòi hỏi phải sử dụng hết mọi sức mạnh của họ.


"Thật may là cô cũng đã chịu nghe lời tôi, dù là hơi muộn màng."
“…Chúng ta đã thắng rồi sao?”


Anh nói điều đó một cách chân thành. Xuyên suốt vô số lần hồi quy đó, Carlisle đã gặp phải không biết bao nhiêu biến số, nhưng có một hằng số, một định luật không bao giờ thay đổi trong tất cả các lần hồi quy, đó chính là cô nàng Anh hùng này. Một con quái vật.
Chúng ta đã thắng.


Đỉnh cao của nhân loại. Một thiên tài vượt lên trên cả thiên tài, một thảm họa thiên nhiên. Và. Một tính cách tỷ lệ nghịch với thiên tư đó.
Tất cả các Đại Công tước Quỷ đều đã chết. Nhân loại còn lại giờ đây sẽ tìm thấy hòa bình.


Có lẽ vì sức mạnh cá nhân bẩm sinh của cô ta quá đỗi áp đảo, cô là một người phụ nữ sống một cuộc đời dường như được đúc kết từ hai chữ ngạo mạn.
10% dân số còn lại, 90% trong số đó đã bị cuốn trôi sau một cuộc chiến tranh dài.


Cô ta coi thường kẻ yếu. Xử sự với người khác như sâu bọ. Gạt bỏ những niềm tin khác biệt với mình.
Trên một lục địa mà ngay cả đất và trời cũng bị ô nhiễm bởi sức mạnh của địa ngục.


Nói tóm lại, những con người khác tồn tại chỉ để 'hỗ trợ' bản thân Anh hùng, sinh vật mạnh nhất trên trái đất. Phần tồi tệ hơn cả là điều đó hoàn toàn đúng.
“Đối với cô, đây có phải là một chiến thắng không?” “….”


Trong suốt vô số chu kỳ đó, bất kể đi theo hướng nào hay bằng cách nào, cũng không thể nào sinh ra một con người mạnh hơn Gray Chasefield.
“Đến đây là chút sức mạnh cuối cùng mà nhân loại còn sót lại có thể tập hợp được. Và ngay cả ở đó, chỉ còn lại cô và tôi.”


Cứ như thể định luật của thế giới này đã an bài rằng người phụ nữ này phải là kẻ mạnh nhất.
“Mọi người đều chết hết rồi sao?”


Ngay khi thiếu vắng người phụ nữ này, nhân loại không thể chống lại các Đại Công Tước Ác Quỷ. Rốt cuộc thì, trong mọi lần hồi quy, kế hoạch giành chiến thắng không thể tránh khỏi việc phải xoay quanh việc hỗ trợ cô gái này.
“Phải.”


Bởi vì cô ta là một nhân vật có tầm quan trọng nhường ấy, mỗi khi tính khí nóng nảy không thể kiểm soát của cô bộc phát, thiệt hại xung quanh lại tăng lên theo cấp số nhân.
Một khung cảnh địa ngục gồm những núi xác chết và biển máu hiện ra trước mắt cô.


Không ngoa khi nói rằng các lần hồi quy của Carlisle về cơ bản là để huy động cả thế giới nhằm thuần hóa cái tính khí của người phụ nữ này.
Carlyle.”


Và, kết quả đang ở ngay trước mắt. Vào khoảnh khắc cuối cùng, cô ta rốt cuộc cũng làm một việc gọi là 'hợp tác', hành động đồng điệu với những người khác.
“Vâng.”


Lý do họ có thể tàn sát toàn bộ các Đại Công Tước Ác Quỷ là vì Anh hùng bướng bỉnh, cố chấp này rốt cuộc cũng chịu nghe lời Carlisle vào phút chót.
“Tôi có thể nói điều gì đó đáng thương không?”


"Ngươi có hận ta không?"
“Tôi đã nghe cô nói điều đó vô số lần rồi, vậy tại sao lại nhắc đến bây giờ?”


"Cực kỳ."
Carlyle im lặng nhìn Gray.


Carlisle trả lời ngay lập tức.
“Lẽ ra tôi nên nghe lời cô sớm hơn. Giá như tôi đã làm thế.”


"Drechsler, Panhaima, Vespa, bọn họ đều chết vì cô."
Tôi không nghĩ thảm họa này sẽ xảy ra.


Drechsler có một người vợ và những đứa con đang nóng lòng chờ anh về nhà.
Tôi phần lớn phải chịu trách nhiệm cho thảm kịch này.


"Giá như chỉ một lần, cô nghĩ đến việc chia sẻ sức mạnh và tài năng đó với người khác."
"..."


Panhaima muốn tìm lại đứa em bị thất lạc từ lâu. Cô ấy từng cười rạng rỡ nói rằng nếu cô nổi danh trong cuộc chiến này, có thể em ấy sẽ tìm đến cô.
Carlyle lặng lẽ gật đầu và lấy thêm một điếu thuốc từ túi.


"Nếu cô cóchỉ một chút đồng cảm."
"Thật nhẹ nhõm khi anh đã lắng nghe,đã muộn."


Vespa, người đã hỗ trợ Gray lâu nhất, đã lo lắng cho Anh hùng cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.
Ông ấy nói thật lòng.


Cô sợ rằng nếu mình chết đi, Anh hùng sẽ thực sự bị cô lập với tất cả mọi người. Ngay cả khi ruột gan phèo phổi đang đổ tràn ra trong giây phút hấp hối, cô ấy vẫn chỉ nói về Gray.
Trong suốt những lần hồi quy đó, Carlyle đã đối mặt với vô số biến số, nhưng quy luật duy nhất không bao giờ thay đổi trong tất cả chúng chính là Người Anh Hùng này.


......Vậy mà Anh hùng thậm chí còn không thèm quan tâm đến cái kết của cô ấy đã diễn ra như thế nào.
Một con quái vật.


"Tất cả họ đáng lẽ vẫn còn sống."
Đỉnh cao của nhân loại. Một thảm họa vượt xa cả thiên tài.


Cô ta không chỉ không hứng thú với cô ấy, mà là với tất cả mọi người. Cho đến khi cô ta gặp Carlisle.
Và.


"Đúng vậy."
Một nhân tính hoàn toàn nghịch đảo với điều đó.


Gray lẩm bẩm.
Có lẽ bởi vì sức mạnh thể chất bẩm sinh của cô ta quá lớn, cô ta là một người phụ nữ sống một cuộc đời dường như được tạo nên từ từ "kiêu ngạo".


"Đúng vậy."
Cô ta khinh thường kẻ yếu. Cô ta đối xử với người khác như sâu bọ. Cô ta bác bỏ những niềm tin khác biệt với niềm tin của mình.


Đó là một giọng điệu đầy sự hối hận.
Những người khác chỉ tồn tại để "hỗ trợ" chính Người Anh Hùng, sinh vật mạnh nhất trên Trái Đất.


"Giá như ta tỉnh ngộ sớm hơn một chút."
Điều còn tồi tệ hơn nữa là điều đó là sự thật.


Đã có vô số cơ hội để ngăn chặn tình cảnhy. Đã có vô số thảm họathể tránh được nếu cô hành động theo lời Carlisle.
Trải qua vô số lần lặp lại đó, bất kể con đường nào được chọn hay được chọn như thếo, không thểmột người nào mạnh hơn Gray Chasefield được sinh ra. Như thể việc người phụ nữ này mạnh nhất là một quy luật bất biến của thế giới.


Giá như cô tỉnh ngộ sớm hơn một chút. Trước khi cha cô chết. Trước khi Đại Công Quốc Chasefield sụp đổ. Trước khi Hiệp sĩ đoàn bị tiêu diệt. Trước khi Chính thống giáo trở nên hủ bại. Trước khi Đế chế lụi tàn...... Trước đó, và cả trước đó nữa. Đã có vô số cơ hội.
Khoảnh khắc người phụ nữ này bị loại bỏ, nhân loại không thể chống lại Đại Công tước Quỷ.


"......"
Cuối cùng, xuyên suốt tất cả các lần hồi quy, kế hoạch chiến thắng luôn phải được xây dựng dựa trên việc hỗ trợ người phụ nữ này.


Carlisle lặng lẽ nhìn Gray. Dưới vẻ mặt dửng dưng muôn thuở của cô, những giọt nước mắt đang lăn dài.
Vì bà ấy là một nhân vật quan trọng như vậy, mỗi khi bà ấy mất kiểm soát và nổi cơn thịnh nộ, thiệt hại đối với những người xung quanh chắc chắn sẽ tăng lên theo cấp số nhân.


Trong chất lỏng đó, Carlisle có thể nhìn thấy một thứ mà anh chưa từng chứng kiến dù chỉ một lần qua vô số lần hồi quy.
Thực tế, không ngoa khi nói rằng các lần hồi quy của Carlyle đã được sử dụng để thúc đẩy toàn thế giới cải tạo tính khí của người phụ nữ này.


Kể cả khi hàng trăm ngàn người chết vì cô đập nát mọi kế hoạch tác chiến và lao đi tàn sát một mình.
Và kết quả nằm ngay trước mắt chúng ta.


Kể cả khi cô ta diệt chủng cả một chủng tộc chỉ vì cô ta không thích họ. Một thứ mà Anh hùng chưa bao giờ để lộ dù chỉ một chút.
Vào giây phút cuối cùng, bà ấy cuối cùng cũng thể hiện sự 'hợp tác', bước đi cùng với những người khác.


Một mảnh vỡ của 'cảm xúc'. Nếu phải gọi tên cho nó. Sự hối hận.
Lý do chúng ta có thể tiêu diệt tất cả các Đại Công tước Quỷ là vì người anh hùng cứng đầu này cuối cùng đã nghe lời Carlyle.


Anh vờ như không thấy và phả khói thuốc vào không trung.
"Ngươi có ghét ta không?"


Đó là một sự lựa chọn xuất phát từ sự cân nhắc cho lòng kiêu hãnh của Anh hùng.
"Rất nhiều."


Bởi vì ít nhất thì vẫn còn một chút tình đồng chí tối thiểu. Ngay cả từ góc nhìn của một kẻ đã chịu đủ mọi khốn khổ dưới tay cô ta, cô ta vô cùng đáng ghét, nhưng rốt cuộc, trong mỗi chu kỳ, đây vẫn là người đóng vai trò then chốt trong việc cứu thế giới. Đúng như cô ta nói, mọi chuyện sẽ tốt hơn nếu họ gặp nhau sớm hơn một chút. Nếu họ có thêm một chút thời gian vào lúc mà mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.
Carlyle trả lời ngay lập tức.


(Làm gì có thời gian chứ.)
"Drexler, Panhaima, Vespa—tất cả đều chết vì cô."


Điểm xuất phát của các lần hồi quy luôn là sau khi Đế chế đã sụp đổ và thế giới đã bắt đầu tàn lụi.
Drexler có vợ con ở nhà đang lo lắng chờ đợi ông.


Trong một thế giới đang sụp đổ như những quân cờ domino, tuyệt vọng cố gắng thuần hóa Anh hùng là lựa chọn duy nhất dành cho anh.
"Giá như cô từng nghĩ đến việc chia sẻ sức mạnh và tài năng đó với người khác."


Những gì đang hiện hữu trước mắt họ lúc này, ít nhất, cũng là kết quả tốt đẹp nhất có thể xảy ra.
Panhaima muốn tìm lại em trai mình, người mà anh đã mất từ ​​lâu. Anh đã nói với một nụ cười rạng rỡ, rằng nếu anh tạo dựng được tên tuổi trong cuộc chiến này, em trai anh có thể sẽ đến tìm anh.


"Carlisle Belfast."
"Giá như anh ấy có một chút lòng trắc ẩn."


"Sao."
Vespa, người đã phục vụ Gray bên cạnh lâu nhất, lo lắng cho Anh hùng cho đến giây phút cuối cùng của cô.


"Ta xin lỗi."
Cô sợ rằng nếu cô ra đi, Anh hùng sẽ thực sự bị cô lập khỏi mọi người. Ngay cả khi nội tạng của cô bị cắt đứt và cô qua đời, cô chỉ nói về Gray.


Carlisle quay lại nhìn Gray. Anh bật cười khô khốc và nói.
...Anh hùng hoàn toàn không quan tâm đến những giây phút cuối cùng của cô.


"Lại vào lúc này sao?"
"Họ đều sẽ còn sống."


Mọi người chết hết rồi, giờ xin lỗi thì có ích gì? Tuy nhiên, ngay cả với phản ứng đó, một câu trả lời vẫn vang lên từ Gray.
Không chỉ cô ấy, mà anh ta chẳng hề quan tâm đến ai cả.


"Dù là lúc này, ta vẫn muốn nói. Việc chúng ta có thể tiến xa đến thế này, đến tận khoảnh khắc cuối cùng, hoàn toàn là nhờ có ngươi."
Cho đến khi anh ta gặp Carlisle.


"......"
"Đúng vậy."


"......Nếu không có ngươi, ta sẽ chẳng thể giữ nổi dù chỉ một chút nhân tính tối thiểu nào. Ta ước gì chúng ta đã gặp nhau sớm hơn một chút."
Gray lẩm bẩm.


Carlisle lặng lẽ nhìn cô.
"Đúng vậy."


"Dù bây giờ mọi thứ đã quá muộn màng...... nhưng nếu có thể chuộc lỗi, ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì."
Giọng anh ta đầy hối tiếc.


"......"
"Giá như tôi tỉnh ngộ sớm hơn một chút."


Carlisle lặng lẽ gật đầu. Cũng chẳnggì đặc biệt để đáp lại. Như cô đã nói, bây giờ mọi thứ đã quá muộn màng rồi. Nghĩ vậy, anh thẫn thờ ngước nhìn lên bầu trời trống rỗng. Anh không muốn suy nghĩ thêm điều gì nữa.
Đãrất nhiều cơ hội để ngăn chặn tình huống này.


Vì vậy. Cho đến khi một thứ gì đó xuất hiện trước mắt anh.
Đã có vô số thảm họa mà cô ấy có thể ngăn chặn nếu cô ấy nghe theo lời Carlisle.


[ Thông báo hệ thống ]
Giá như cô ấy tỉnh ngộ sớm hơn một chút.


[ Toàn bộ 'Đại Công Tước Ác Quỷ' đã bị tiêu diệt. ]
Trước khi cha cô ấy qua đời.


[ Bắt đầu 'Chương Cuối'! ]
Trước khi Đại Công quốc Chasefield sụp đổ.


"......?"
Trước khi các Hiệp sĩ bị tiêu diệt.


Carlisle giật mình. Ý gì đây? Chương Cuối? Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh trước cái từ mang âm hưởng đầy điềm gở này.
Trước khi Giáo hội Chính thống trở nên tha hóa.


-!!
Trước khi Đế chế sụp đổ...


Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể Carlisle nổi bổng lên không trung. Đó là vì Gray, người đã áp sát anh từ lúc nào, vòng tay ôm lấy anh và nhảy lùi ra xa.
Trước đó, và thậm chí trước đó nữa.


"......Chuyện quái gì vậy. Vẫn còn một Đại Công Tước Ác Quỷ nào khác à?"
Đã có vô số khả năng.


Nhìn vào khe nứt màu đen đang hình thành tại chỗ họ vừa đứng, Gray nheo mắt và lầm bầm.
"..."


"Không, không phải thế. Đó là-"
Carlisle im lặng nhìn Gray.


Nhưng ngay khi cô nuốt lại lời đang nói dở, Carlisle cũng gật đầu. Đây là một thứ gì đó 'khác biệt'.
Dưới vẻ mặt vô cảm thường thấy, nước mắt đang tuôn rơi.


Năng lượng hắc ám nhơm nhớp rỉ ra từ những vết nứt trong không gian bị xé toạc. Mùi lưu huỳnh nồng nặc như muốn rụng cả mũi.
Trong thứ chất lỏng đó, Carlyle phát hiện ra điều mà anh chưa từng thấy trong vô số lần hồi quy.


......Mùi của cái chết. Mặc dù hình thù của nó vẫn chưa hoàn toàn lộ diện, nhưng chỉ cần nhìn vào thôi cũng đã có cảm giác như da thịt mình đang thối rữa. Cảm giác nó lập tức lấp đầy không gian xung quanh khiến cho việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Ngay cả khi hàng trăm nghìn người chết vì cô ta hoành hành một mình, phá tan mọi kế hoạch.


Ngay cả họ, những người đã trải qua vô số trận chiến, cũng bị áp đảo bởi sự hiện diện của nó. Một cảm nhận đến từ bản năng. Đây là 'một thứ gì đó' vượt xa cả các Đại Công Tước Ác Quỷ.
Ngay cả khi cô ta tiêu diệt cả một chủng tộc chỉ vì cô ta không thích.


(Địt cụ nó.)
Rằng Người Anh Hùng không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào.


Một câu chửi thề bật ra khỏi miệng anh trong vô thức. Họ vừa mới hạ gục được lũ Đại Công Tước Ác Quỷ đã nghiền nát nhân loại, vậy mà đây vẫn chưa phải là kết thúc sao?
Một mảnh vụn của 'cảm xúc'.


"-Né đi!"
Nếu tôi phải đặt tên cho nó. Hối tiếc.


Cùng với những lời đó. Toàn bộ tầm nhìn tối sầm lại là ký tự cuối cùng trong trí nhớ của Carlisle.
Giả vờ như không nhìn thấy, anh ta phả khói thuốc vào không khí.


Đó là một lựa chọn được đưa ra vì cân nhắc đến lòng tự trọng của Người Anh Hùng. Xét cho cùng, ít nhất cũng có một chút tình đồng đội.


[ Thông tin Nhiệm vụ ]
Với những đau khổ khủng khiếp mà tôi phải chịu đựng dưới tay người này, tôi căm ghét hắn vô cùng, nhưng dù sao đi nữa, trong bất kỳ chu kỳ nào, cuối cùng chính người này đã đóng vai trò then chốt trong việc cứu thế giới.


♧ Nhiệm vụ chính
Như cô ấy đã nói, sẽ tốt hơn nếu chúng ta gặp nhau sớm hơn một chút.


Cứu lấy thế giới.
Giá như họ được cho thêm một chút tự do khi mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn.


[ Nếu bạn thất bại trong việc hoàn thành nhiệm vụ trong số chu kỳ được giao, bạn sẽ chết. ]
“Không còn thời gian nữa.”


[ Đâyvòng cuối cùng. ]
Thời điểm anh ta bắt đầu thoái lui luônsau khi Đế chế sụp đổ và thế giới bắt đầu tan rã.


[ Một đặc quyền đặc biệt được trao tặng. ]
Trong một thế giới đã sụp đổ như những quân cờ domino, lựa chọn duy nhất dành cho anh ta là tái tạo lại Người Anh hùng như thể trong một cuộc chiến tuyệt vọng.


-Một trần nhà xa lạ.
Ít nhất thì những gì đang ở trước mắt họ bây giờ là kết quả tốt nhất có thể.


Giật mình bởi tiếng chim hót vang vọng bên trong doanh trại tân binh của Hiệp sĩ đoàn, Carlisle bật dậy.
Carlyle Belfast.”


(......Không.)
“Vâng.”


Đây không phải là điểm xuất phát quen thuộc. Doanh trại tân binh của Hiệp sĩ đoàn Hoàng gia.
“Tôi xin lỗi.”


Giường chiếu và các tòa nhà vẫn còn nguyên vẹn. Đây không phải là cái lều cũ kỹ, rách nát đầy bọ và xác chết nơi anh thường thức dậy tại điểm bắt đầu mỗi lần hồi quy.
Carlyle quay sang nhìn Gray.


(Mình đã quay về sớm hơn rất nhiều.)
Anh ta cười khẽ và nói.


Anh cảm nhận được điều đó theo bản năng. Đây là thời đại mà Đế chế vẫn còn hoạt động bình thường. Một thời điểm rất lâu trước khi sự tồn tại của địa ngục được biết đến rộng rãi.
“Giờ anh đã ở đây rồi sao?”


(Thế này là......)
Mọi người đều đã chết, vậy lời xin lỗi có ích gì?


Anh đúng là có nhìn thấy thông báo nói rằng đây là vòng cuối cùng và được ban cho một đặc quyền.
Tuy nhiên, bất chấp phản ứng đó, Gray vẫn đáp lại.


“Ngay cả bây giờ…”