Diff
checker
テキスト
テキスト
画像
ドキュメント
Excel
フォルダ
Legal
Enterprise
デスクトップ
料金
ログイン
Diffchecker デスクトップのダウンロード
テキスト比較
2 つのテキスト ファイルの違いを見つける
ツール
履歴
ライブエディター
空白の変更を非表示
未変更行を折りたたむ
折り返しなし
レイアウト
分割
統合
比較精度
スマート
単語
文字
テキストスタイル
外観を変更
シンタックスハイライト
構文を選択
無視
テキスト変換
最初の差分へ移動
入力を編集
Diffchecker Desktop
Diffcheckerを実行する最も安全な方法。Diffchecker Desktopアプリを入手:あなたの差分はコンピューターから出ることはありません!
Desktopを入手
C2
作成日
2 年前
差分は期限切れになりません
クリア
エクスポート
共有
説明
263 削除
行
合計
削除
文字
合計
削除
この機能を引き続き使用するには、アップグレードしてください
Diff
checker
Pro
価格を見る
182 行
すべてコピー
281 追加
行
合計
追加
文字
合計
追加
この機能を引き続き使用するには、アップグレードしてください
Diff
checker
Pro
価格を見る
173 行
すべてコピー
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Mẹ tôi
luôn
xin lỗi tôi trong
tiếng nức nở
.
Mẹ tôi
lúc nào cũng
xin lỗi tôi trong
nước mắt
.
Hôm nay cũng không
khác gì
.
Hôm nay cũng không
ngoại lệ
.
“Mya mya!”
“Mya mya!”
Tôi đưa tay ra.
Tôi đưa tay ra.
“Mya mya.”
“Mya mya.”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Tôi mỉm cười
rạng rỡ
để trấn an
bà
.
Tôi mỉm cười
tươi tắn
để trấn an
mẹ
.
Nhưng
càng làm vậy,
bà lại
càng khóc nhiều hơn.
Nhưng
tôi
càng làm vậy,
mẹ
càng khóc nhiều hơn.
Vỗ, vỗ.
Vỗ, vỗ.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Tôi
nhấc
cánh tay ngắn
,
mũm mĩm của mình lên
và
vỗ nhẹ vào tay
bà
.
Tôi
nâng
cánh tay ngắn
cũn và
mũm mĩm của mình lên
,
vỗ nhẹ vào tay
mẹ
.
Ah,
đôi
tay xúc xích này nặng
quá
.
Ah,
những cánh
tay xúc xích này nặng
thật
.
“Isabel, con đang an ủi mẹ
sao
?”
“Isabel, con đang an ủi mẹ
phải không
?”
Gật đầu.
Gật đầu.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Tôi không thể nói, nhưng ngôn ngữ cơ thể là
một
ngôn ngữ
chung
.
Tôi không thể nói, nhưng ngôn ngữ cơ thể là
ngôn ngữ
phổ quát
.
Mẹ tôi
ngạc nhiên
.
Mẹ tôi
giật mình
.
“Con
hiểu mẹ sao?”
“Con
có thể
hiểu mẹ sao?”
Gật đầu.
Gật đầu.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Đây không phải lần đầu tôi ra
hiệu
như vậy
.
Đây không phải lần đầu tôi ra
dấu
hiệu
này
.
“Nau! Mau Auuu i-yu-o (Con hiểu mẹ
mà)!”
“Nau! Mau Auuu i-yu-o (Con hiểu mẹ
nói
mà)!”
Mẹ quay sang bảo mẫu của tôi, Luluka.
Mẹ quay sang bảo mẫu của tôi, Luluka.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
“Con bé thực sự hiểu
tôi
sao?”
“Con bé thực sự hiểu
ta
sao?”
“
Tôi tin
là vậy
.”
“
Thần nghĩ
là vậy
đó ạ
.”
Luluka hạ
giọng.
Luluka hạ
thấp
giọng.
“
Tôi
không nói với ai cả.
Họ
sẽ mắng
tôi
vì nói
điều
gì đó
vô lý.”
“
Thần
không nói với ai cả.
Vì họ
sẽ mắng
thần
vì nói
những
điều
vô lý.”
“Nhưng… Isabel
dường như thực sự hiểu chúng ta.”
“Nhưng… Isabel
điện hạ
dường như thực sự hiểu chúng ta.”
“
Tôi
nghĩ công chúa là một thiên tài.”
“
Thần
nghĩ công chúa là một thiên tài.”
Cơ thể
của
đứa trẻ
phản ứng m
ã
nh
liệt trước
lời khen
ngợi rõ ràng này
.
Cơ thể
nhỏ bé
của
tôi
phản ứng m
ạ
nh
mẽ với
lời khen
thuần túy ấy
.
Tôi
vô thức
vỗ tay
.
Tôi
vỗ tay một cách
vô thức
.
“Kyaa!”
“Kyaa!”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
“Thấy chưa,
con bé
thích được khen mà.”
“Thấy chưa,
điện hạ
thích được khen mà.”
Mẹ ôm
chặt
lấy tôi
.
Mẹ ôm
tôi thật
chặt
.
“Không sao
cả, ngay
cả khi con không phải
là
thiên tài. Chỉ cần lớn lên khỏe mạnh
thôi
.”
“Không sao
đâu, kể
cả khi con không phải
thiên tài. Chỉ cần lớn lên khỏe mạnh
là được
.”
V
ài ngày nữa trôi qua.
Một v
ài ngày nữa trôi qua.
Khi tôi bắt đầu
nói, phát âm của tôi dần
trở nên
chính xác
hơn.
Khi tôi bắt đầu
tập
nói, phát âm của tôi dần
dần
trở nên
rõ ràng
hơn.
Gia tộc
Hoàng gia Bilotian có một truyền thống.
*****
Nó được gọi là
‘
Lễ Chọn
Lựa,’ tương tự
như
lễ
thôi nôi
ở
Hàn Quốc.
Hoàng gia Bilotian có một truyền thống.
Nó được gọi là
Lễ Chọn
Kiếm, giống
như
tục lệ chọn đồ vật trong tiệc
thôi nôi
của
Hàn Quốc.
Và hôm nay là ngày đó.
Và hôm nay là ngày đó.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Luluka, biết
rằng
tôi có thể hiểu, thì thầm với tôi.
Luluka, biết
tôi có thể hiểu, thì thầm với tôi.
“Công chúa, hãy chọn thanh kiếm mà
con
muốn nhất nhé.”
“Công chúa, hãy chọn thanh kiếm mà
người
muốn nhất nhé.”
“Ưng.”
“Ưng.”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
“Mọi người sẽ
ngạc nhiên
lắm đấy
.”
“Mọi người sẽ
rất
ngạc nhiên
.”
Đôi mắt của Luluka tràn đầy tự hào, giống như một
phụ huynh nhiệt
tình
tự hào về đứa con
xuất sắc
của mình.
Đôi mắt của Luluka tràn đầy tự hào, giống như một
bậc
phụ huynh nhiệt
huyết
tự hào về đứa con
thiên tài
của mình.
“Cửa
đại sảnh tiệc sẽ mở ra.”
“Cửa
vào
đại sảnh tiệc sẽ mở ra.”
Các
người hầu mở cửa, và
Luluka
cùng tôi
bước vào đại sảnh tiệc.
Những
người hầu mở cửa, và
tôi cùng
Luluka
bước vào đại sảnh tiệc.
Á
, chói
quá.
Ack
, chói
mắt
quá.
Với đôi mắt của
một đứa trẻ một tuổi,
tôi
khá nhạy cảm và chưa quen với ánh sáng rực rỡ
của
chiếc đèn chùm.
Là
một đứa trẻ một tuổi,
đôi mắt
tôi
còn
khá nhạy cảm và chưa quen với ánh sáng rực rỡ
từ
chiếc đèn chùm.
Từ
xa, ở những
chỗ ngồi
cao, cha và mẹ tôi ngồi cạnh nhau.
Xa
xa, ở những
chiếc ghế
cao, cha và mẹ tôi ngồi cạnh nhau.
Phía sau họ là
trợ lý
và bạn thân của cha tôi, Ngài Biaton,
và
bên cạnh mẹ tôi là bốn anh trai
tôi đ
ứ
ng xếp hàng.
Phía sau họ là
phụ tá
và bạn thân của cha tôi, Ngài Biaton,
còn
bên cạnh mẹ tôi là bốn anh trai
của
tôi đ
a
ng xếp hàng.
‘
T
rời ơi.’
‘
Ôi t
rời ơi.’
Đây là lần đầu tiên tôi
được gặp N
gài Biaton và các anh trai mình
ngoài đời.
Đây là lần đầu tiên tôi
nhìn thấy n
gài Biaton và các anh trai mình
trực tiếp.
Đúng
là thiên đường
rồi
.
Đây chắc chắn
là thiên đường
.
‘
Tôi thật
sự
biết ơn vì
được
nhập
vào cơ thể này.’
‘
Mình thực
sự
rất
biết ơn vì
đã
được
xuyên
vào cơ thể này.’
Bắt đầu từ cha, rồi đến
trợ lý,
và các anh trai.
Liệu được nhìn
những
gương
mặt này miễn phí
có ổn không
?
Bắt đầu từ cha, rồi đến
phụ tá
và các anh trai.
Thật sự có thể ngắm
những
khuôn
mặt này miễn phí
sao
?
Ngay cả khi
chỉ lướt
qua
trên
một chuyến
tàu KTX, những
gương
mặt đẹp trai ấy cũng sẽ in sâu vào
tâm
trí
.
Ngay cả khi
đi
qua
họ
trên
tàu KTX, những
khuôn
mặt đẹp trai ấy cũng sẽ in sâu vào
trí
nhớ tôi.
Thật khó tin khi
những sinh
vật x
inh đẹp
như vậy lại
tồn tại
…
Không ngờ lại có
những sinh
l
inh đẹp
đẽ
như vậy lại
có
tồn tại
...
Bảo mẫu đặt tôi xuống.
Bảo mẫu đặt tôi xuống.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
S
àn
nhà
mềm mại.
Mặt s
àn
có cảm giác
mềm mại.
‘Ồ,
thảm đỏ!’
‘Ồ,
một tấm
thảm đỏ!’
Một tấm thảm đỏ dài trải dài trước m
ặ
t tôi.
Một tấm thảm đỏ dài trải dài trước m
ắ
t tôi.
Hai bên thảm đỏ, các hiệp sĩ của Hoàng gia Bilotian đứng thành hàng.
Hai bên thảm đỏ, các hiệp sĩ của Hoàng gia Bilotian đứng thành hàng.
Họ đã rút kiếm và bắt chéo chúng, tạo thành một khu rừng kiếm.
Họ đã rút kiếm và bắt chéo chúng, tạo thành một khu rừng kiếm.
“Oooh.”
“Oooh.”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Ngầu
quá.
Ngầu
thật đấy.
Thái độ
nghiêm trang của họ thực sự
phù
hợp với các hiệp sĩ
Hoàng gia Bilotian.
Dáng vẻ
nghiêm trang của họ thực sự
rất
hợp với các hiệp sĩ
của
Hoàng gia Bilotian.
‘
Họ
là người mẫu hay hiệp sĩ
đây
?’
‘
Đây
là người mẫu hay hiệp sĩ
vậy
?’
Thế giới này thật
sự rất
đặc biệt.
Thế giới này thật
đặc biệt.
Không chỉ các hiệp sĩ đẹp trai
,
mà ngay cả
các
hầu
cận
cũng vượt xa
mong đợi
của tôi.
Không chỉ các hiệp sĩ đẹp trai
mà ngay cả
những người
hầu
cũng vượt xa
kỳ vọng bình thường
của tôi.
Đây là một nơi tràn ngập những người đàn ông và phụ nữ
xinh
đẹp.
Đây là một nơi tràn ngập những người đàn ông và phụ nữ
tuyệt
đẹp.
Với
vẻ đẹp
trung bình vượt xa trí tưởng tượng, tôi có thể
tận hưởng cảnh đẹp mắt
suốt 21 năm đến mức
chán chê
.
Với
nhan sắc
trung bình vượt xa trí tưởng tượng, tôi có thể
thoải mái ngắm nhìn trong
suốt 21 năm đến mức
cảm thấy chán
.
‘
Ở c
uối
thảm đỏ chắc
hẳn
sẽ có
những
thanh kiếm
cắm sẵn, đúng không?’
‘
C
uối
tấm
thảm đỏ chắc
chắn
sẽ có
các
thanh kiếm
được
cắm sẵn, đúng không?’
Thanh đại kiếm đại diện cho Bilotian
, ‘
Đại
Sóng.’
Thanh đại kiếm đại diện cho Bilotian
“
Đại
Lãng.”
Và mười thanh kiếm nhỏ khác.
Và mười thanh kiếm nhỏ khác.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
‘Theo truyền thống, các hoàng tử của Bilotian
thường
chọn Đại
Sóng
.’
‘Theo truyền thống, các hoàng tử của Bilotian
luôn
chọn Đại
Lãng
.’
Người ta nói rằng điều đó
chứng
minh
dòng máu
của
Bilotian.
Nó được xem là minh
chứng
cho
dòng máu
hoàng gia
Bilotian.
‘Tất cả đều ổn. Nhưng mà…’
‘Tất cả đều ổn. Nhưng mà…’
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Vấn đề là
hôm nay
tôi phải vượt qua khủng hoảng
tử
thần
đầu tiên của mình
.
Vấn đề là
tôi phải vượt qua khủng hoảng
sinh
tử
đầu tiên của mình
hôm nay
.
Có một tổ chức
gọi là
‘Rừng
Kiếm
’ ở Bilotian.
Có một tổ chức
trong Bilotian được
gọi là
“Nghị Viện
Kiếm
.”
Được
thành
lập bởi
hậu duệ của những người sáng lập
đã góp công lớn
trong
việc
thành
lập
Bilotian, tổ chức này nắm giữ quyền lực to lớn.
Được
tạo
thành
từ
hậu duệ của những người sáng lập
, những người
đã góp công lớn
vào
việc
lập
quốc của
Bilotian, tổ chức này nắm giữ quyền lực to lớn.
Trong số
đó
có những kẻ cứng rắn không công nhận một công chúa Bilotian.
Trong số
họ,
có những kẻ cứng rắn không công nhận một công chúa Bilotian.
Họ không thể chấp nhận
việc
một cô gái không thể học kiếm
thuật
Bilotian lại
cầm ‘
Đại
Sóng.’
Họ không thể chấp nhận
một cô gái không thể học kiếm
pháp của
Bilotian lại
dám chạm vào “
Đại
Lãng.”
‘Khoảnh khắc
tôi
chạm vào Đại
Sóng
, một sát thủ sẽ lao ra, đúng không?’
‘Khoảnh khắc
mình
chạm vào Đại
Lãng
, một sát thủ sẽ lao ra, đúng không?’
Theo tiểu thuyết,
người ta
nói rằng cô
ấy
sống sót
‘
nhờ may mắn.
’
Theo tiểu thuyết,
nói rằng cô
bé đã
sống sót
“
nhờ may mắn.
”
Thanh
kiếm
chỉ
suýt nữa
chạm vào cô,
cách một
sợi tóc
.
Lưỡi
kiếm
suýt nữa
đã chém trúng, chỉ
cách một
tờ giấy
.
Nhưng tôi không phải
là
Isabel trong tiểu thuyết.
Nhưng tôi không phải
Isabel trong tiểu thuyết.
Nói rằng cô
ấy
sống sót nhờ may mắn
nghĩa là
nếu
không có may mắn, cô
ấy
sẽ chết.
Nói rằng cô
bé
sống sót nhờ may mắn
cũng có
nghĩa là
không có may mắn, cô
bé
sẽ chết.
‘
Tôi tuyệt đối
không thể chết.’
‘
Mình nhất định
không thể chết.’
Tôi
tuyệt đối
không thể chết.
Tôi
nhất định
không thể chết.
Tôi siết chặt nắm tay.
Tôi siết chặt nắm tay.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Làm sao tôi có thể chết
và rời xa
những gương mặt ấy
được
?!
Làm sao tôi có thể chết
mà bỏ lại
những gương mặt ấy
chứ
?!
‘Còn Milkis? Macaron
? Thịt
! T
te
okbokki!’
‘Còn Milkis? Macaron
s
? Thịt
nướng
! T
okbokki!’
Q
uá bất công.
Thật q
uá bất công.
Tôi sẽ tận hưởng
trọn vẹn
21 năm
của mình
.
Tôi sẽ tận hưởng
21 năm
cuộc đời
của mình
một cách trọn vẹn nhất
.
‘
Tôi
cần
tạo ra
biến số.’
‘
Mình
cần
phải
tạo ra
những
biến số.’
V
ì vậy,
tôi phải
hành
động
khác
một chút so với tiểu thuyết.
V
ậy nên
tôi phải
tiến
hành
mọi việc
khác
đi
một chút so với tiểu thuyết.
Càng
nhiều biến số, tình huống sẽ càng thay đổi.
Càng
tạo ra
nhiều biến số, tình huống sẽ càng thay đổi.
Bò, bò.
Bò, bò.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Vì đi bộ
quá khó
, tôi
bò
một cách chăm chỉ
.
Vì đi bộ
là điều không thể
, tôi
cần mẫn
bò
về phía trước
.
‘Biến số!’
‘Biến số!’
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Tôi
thấy những viên đá nhỏ
gọi là ma thạch
dọc đường
.
Trên đường, tôi nhìn
thấy những viên đá nhỏ
được
gọi là ma thạch
.
Chúng là
bẫy
gây ra những vụ nổ nhỏ khi chạm vào.
Chúng là
những cái
bẫy
sẽ
gây ra những vụ nổ nhỏ khi chạm vào.
Những đứa trẻ tham gia lễ chọn lựa phải tránh những cái bẫy này để đến đích.
Những đứa trẻ tham gia lễ chọn lựa phải tránh những cái bẫy này để đến đích.
“Ebe-be. Ji-ji.”
“Ebe-be. Ji-ji.”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Tôi lờ chúng đi và
vượt qua
.
Tôi lờ chúng đi và
tiếp tục tiến lên
.
Cuối cùng, tôi đến nơi
hơn mười thanh kiếm được cắm
sẵn
.
Cuối cùng, tôi đến nơi
có
hơn mười thanh kiếm được cắm
xuống
.
Trong lễ chọn lựa, nơi này được gọi là ‘Đại Sảnh Kiếm.’
Trong lễ chọn lựa, nơi này được gọi là ‘Đại Sảnh Kiếm.’
Giọng nói của cha tôi vang lên.
Giọng nói của cha tôi vang lên.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
“
Hãy c
họn một thanh kiếm
.”
“
C
họn một thanh kiếm
đi
.”
Tôi ngồi xuống một lúc
và
suy nghĩ.
Tôi ngồi xuống một lúc
để
suy nghĩ.
‘Khoảnh khắc
tôi chạm vào
một thanh kiếm, một sát thủ sẽ
lao ra
.’
‘Khoảnh khắc
mình cầm lấy
một thanh kiếm, một sát thủ sẽ
xuất hiện
.’
Đúng vậy. T
ôi sẽ không
chạm vào
.
Phải, t
ôi sẽ không
cầm thanh nào cả
.
Nếu tôi
cầm lấy
Đại
Sóng
, sát thủ sẽ
xuất hiện
.
Nếu tôi
chọn
Đại
Lãng
, sát thủ sẽ
nhảy ra
.
Nếu tôi
cầm
một thanh kiếm khác, tôi sẽ không đủ
tiêu chuẩn
làm công chúa.
Nếu tôi
chọn
một thanh kiếm khác, tôi sẽ không đủ
tư cách
làm công chúa.
‘Đây đúng là
một tình huống cliché
.’
‘Đây đúng là
khoảnh khắc kinh điển mà
.’
Nếu tôi
cầm
thanh kiếm của vị hoàng đế sáng lập,
thì
đây
không
phải
là một câu chuyện lãng mạn giả tưởng
.
Nếu tôi
chọn
thanh kiếm của vị hoàng đế sáng lập,
đây
sẽ
không
còn
là một câu chuyện lãng mạn giả tưởng
nữa
.
Trong
một câu chuyện
lãng mạn giả tưởng, tôi nên chọn người cha
lạnh lùng
nhưng đáng sợ của mình.
Trong
truyện
lãng mạn giả tưởng, tôi nên chọn người cha
ngầu
nhưng đáng sợ của mình.
Tôi
không biết
gì
về thanh kiếm biểu tượng của hoàng gia!
Tôi
thậm chí
không biết
về thanh kiếm biểu tượng của hoàng gia!
Tôi quyết định
thực hiện cliché
cô con gái
dễ thương
chọn
người
cha
lạnh lùng nhưng đáng sợ
.
Tôi quyết định
tạo ra khoảnh khắc kinh điển của một
cô con gái
đáng yêu
chọn
cha
mình thay vì thanh kiếm
.
Lý do
biện minh
cũng không tệ
.
Lý do
này
cũng không tệ
chút nào
.
Cha là kiếm sĩ giỏi nhất
đế
chế
.
Cha là kiếm sĩ giỏi nhất
trong
đế
quốc
.
“Unga!”
“Unga!”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Nhưng cơ thể tôi không
di chuyển
được
.
Nhưng cơ thể tôi không
thể
di chuyển
.
Đó là vì nỗi sợ
sát thủ có thể
xuất hiện
bất cứ lúc nào.
Đó là vì nỗi sợ
hãi về
sát thủ có thể
nhảy ra
bất cứ lúc nào.
‘
Tôi
phải quên
đi
sát thủ.’
‘
Mình
phải quên
nỗi sợ
sát thủ.’
Cơ thể của một đứa trẻ chỉ có thể
nghĩ về
một điều
tại
một
thời điểm.
Cơ thể của một đứa trẻ chỉ có thể
tập trung vào
một điều
một
lúc.
Khi n
ghĩ
đến
sát thủ, tôi
sợ
đến mức không thể di chuyển
.
N
ghĩ
về
sát thủ, tôi
quá
sợ
để cử động
.
Vì vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc hát.
Vì vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc hát.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
“
Throh te, sword, foesrt. Les, cwal, an go
.”
“
Wa tu tung, niếm. Tùng, tò tò dà i ào
.”
Qua khu rừng kiếm.
Hãy
bò
,
bò
,
và đi
.
‘
Qua khu rừng kiếm.
Cùng
bò
bò
và đi
nào.’
Cơ
thể của
một đứa trẻ
sẽ quên
một
điều
nếu nó tập trung vào
một
điều khác.
Một cơ
thể của
em bé
sẽ quên
đi
điều
này
nếu nó tập trung vào
điều khác.
Hát
làm
tôi quên đi nỗi sợ
,
và cuối cùng tôi có thể di chuyển.
Hát
giúp
tôi quên đi nỗi sợ
và cuối cùng tôi có thể di chuyển.
‘
Wow
, những bậc thang này cao
quá
.’
‘
Chà
, những bậc thang này cao
thật
.’
Được thiết kế
cho người lớn, những bậc thang này quá cao
đối
với tôi.
Được thiết kế
dành
cho người lớn, những bậc thang này quá cao
với tôi.
May mắn thay, sát thủ không xuất hiện.
May mắn thay, sát thủ không xuất hiện.
“Ubber! Ubberber!”
“Ubber! Ubberber!”
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
‘
Tôi,
sẽ
, trèo,
lên đỉnh!’
‘
Mình
sẽ
leo
lên đỉnh!’
Dũng khí
xuất hiện
.
Dũng khí
, hãy
xuất hiện
nào
.
Tôi cố gắng dồn sức vào
chân
sau
.
Tôi cố gắng dồn sức vào
hai
chân
.
Nhảy!
Nhảy!
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
Tôi
trèo lên
được một bậc.
Tôi
leo
được một bậc.
Vung tay, vung tay!
‘Mình
làm được rồi!’
Chân phải của tôi lơ lửng trong không khí.
Nhưng mới leo được
một bậc
, tôi đã
mệt
mỏi rã rời
.
Tôi dồn sức vào tay trái và tay phải.
‘
Mình
cần nghỉ ngơi.’
Hự.
Cơn buồn ngủ ập đến khi
tôi
đã dùng hết sức lực
.
Tôi đã thành công chinh phục một bậc thang.
‘
B
uồn ngủ quá…’
‘Tôi
làm được rồi!’
Tầm nhìn của tôi mờ
dần.
Tôi tự mình trèo lên
một bậc
thang.
Zzz, zzz-
.
‘Ah,
mệt
quá.’
Các học giả
trong hội Nghị Viện
Kiếm tham
dự
lễ chọn lựa không thể khép miệng
khi nhìn Isabel ngủ.
Hãy xem nào, còn khoảng 21 bậc nữa
.
Hoàng hậu Serna
lấy tay che miệng
, cố nén tiếng cười
.
‘
Tôi
cần nghỉ ngơi.’
‘Chúng ta phải làm gì
bây giờ
…’
Có lẽ vì tôi đã dồn quá nhiều sức,
tôi
bắt đầu cảm thấy buồn ngủ
.
Người lớn không
được phép
can thiệp vào lễ chọn lựa.
‘
Thật là… b
uồn ngủ quá…’
Mọi người chỉ
có thể
đứng nhìn
trong tình huống kỳ quặc này.
Tầm nhìn của tôi mờ
đi.
Ron nhìn con gái mình
ngủ với đôi mắt
không
cảm
xúc
.
Ngủ, ngủ
.
Ông dùng phép thuật để
nói nhỏ
với cận thần
của mình, Biaton.
Các học giả
của Rừng
Kiếm tham
gia
lễ chọn lựa không thể khép miệng
lại
khi nhìn Isabel ngủ.
[
Con gái đều
như
vậy
sao?]
Hoàng hậu Serna
đang
lấy tay che miệng
.
Chưa từng có một cô
bé
nào được sinh ra
trong
Bilotian.
‘Chúng ta phải làm gì
đây
…’
Đã 500 năm trôi qua,
và
không có thông tin
nào
về các cô
bé
.
Người lớn không
thể
can thiệp vào lễ chọn lựa.
[
Thần
cũng không biết.]
Mọi người chỉ
biết
đứng nhìn
Isabel
trong tình huống kỳ quặc này.
Biaton là một kiếm sĩ mạnh mẽ
với rất ít
đối thủ trong Hoàng gia Bilotian, ngoại trừ Hoàng đế.
Ron nhìn con gái mình
đang
ngủ với đôi mắt
vô
cảm
.
Anh
đã là bạn thân
với
Ron từ nhỏ và vẫn
đối xử với
ông như
một
người
anh em
.
Ông dùng phép thuật để
truyền một giọng
nói nhỏ
đến trợ lý
của mình, Biaton.
[Cô bé
đang
lẩm bẩm
gì đó kỳ lạ lúc nãy. Đó là gì vậy?]
[
Daughters
như
thế này
sao?]
Chưa từng có một cô
gái
nào được sinh ra
ở
Bilotian.
Đã 500 năm trôi qua,
nên
không có thông tin
gì
về các cô
gái
.
[
Tôi
cũng không biết.]
Biaton là một kiếm sĩ mạnh mẽ
đến mức chỉ có vài
đối thủ trong Hoàng gia Bilotian, ngoại trừ Hoàng đế.
Ông
đã là bạn thân
của
Ron từ nhỏ và vẫn
coi
ông như
anh em.
Ông là
một
trong số ít
người
có thể nói chuyện tự do với Ron
.
[Cô bé
lẩm bẩm
điều
gì đó kỳ lạ lúc nãy. Đó là gì vậy?]
Biaton suy nghĩ và kết luận.
Biaton suy nghĩ và kết luận.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
[
Có lẽ đó
là một
câu
thần chú
bản năng
.]
[
Chắc
là một
loại
thần chú
bẩm sinh
.]
Qua khu rừng k
iếm.
Hãy bò, bò, và đi.
“Wa tu tung, n
iếm.
Tùng, tò tò dà i ào.”
Đó là một giọng nói có nhịp điệu và âm điệu nhất định.
Đó là một giọng nói có nhịp điệu và âm điệu nhất định.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
[
Ông đang nói
một đứa trẻ
một tuổi đang niệm
thần chú sao
?]
[
Ý ngươi là
một đứa trẻ
mới
một tuổi đang niệm
phép thuật
?]
[Hiếm
nhưng
chắc chắn là một hiện tượng đã được ghi nhận
. Ở Liên bang
Phép
thuật Mirotel, họ gọi đó là niệm chú bẩm sinh.]
[Hiếm
gặp
nhưng
có tồn tại
. Ở Liên bang
Ma
thuật Mirotel, họ gọi đó là niệm chú bẩm sinh.]
Ron cau mày.
[Thật vô lý.]
[Thật vô lý.]
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
[Mẹ
tôi cũng niệm phép bẩm sinh
ở độ tuổi đó.]
Biaton nhún vai.
[Một hiện tượng khá thú vị.]
[Mẹ
thần từng làm điều như vậy
ở độ tuổi đó.]
Mẹ của Biaton là một pháp sư xuất sắc,
người
đã chăm sóc Ron rất tốt từ khi còn nhỏ.
Ron khựng lại khi nghĩ đến
người
phụ nữ mà ông tôn
trọng
như
người mẹ thứ hai.
Ron cũng kính
trọng
bà
như
một
người mẹ thứ hai.
Nhắc đến mẹ của ông làm Ron im lặng.
Nhưng ông vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.
Nhưng ông vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục.
コピー
コピー済み
コピー
コピー済み
[Đứa trẻ đó mang dòng máu
Bilotian. Làm sao
một
công chúa của đế chế kiếm
lại niệm
thần chú bẩm sinh được?]
[Đứa trẻ đó mang dòng máu
của
Bilotian. Làm sao
mà
công chúa của đế chế kiếm
thuật
lại niệm
phép?]
Sau đó, câu trả lời của Biaton khiến Ron kinh ngạc.
保存された差分
原文
ファイルを開く
Mẹ tôi luôn xin lỗi tôi trong tiếng nức nở. Hôm nay cũng không khác gì. “Mya mya!” Tôi đưa tay ra. “Mya mya.” Tôi mỉm cười rạng rỡ để trấn an bà. Nhưng càng làm vậy, bà lại càng khóc nhiều hơn. Vỗ, vỗ. Tôi nhấc cánh tay ngắn, mũm mĩm của mình lên và vỗ nhẹ vào tay bà. Ah, đôi tay xúc xích này nặng quá. “Isabel, con đang an ủi mẹ sao?” Gật đầu. Tôi không thể nói, nhưng ngôn ngữ cơ thể là một ngôn ngữ chung. Mẹ tôi ngạc nhiên. “Con hiểu mẹ sao?” Gật đầu. Đây không phải lần đầu tôi ra hiệu như vậy. “Nau! Mau Auuu i-yu-o (Con hiểu mẹ mà)!” Mẹ quay sang bảo mẫu của tôi, Luluka. “Con bé thực sự hiểu tôi sao?” “Tôi tin là vậy.” Luluka hạ giọng. “Tôi không nói với ai cả. Họ sẽ mắng tôi vì nói điều gì đó vô lý.” “Nhưng… Isabel dường như thực sự hiểu chúng ta.” “Tôi nghĩ công chúa là một thiên tài.” Cơ thể của đứa trẻ phản ứng mãnh liệt trước lời khen ngợi rõ ràng này. Tôi vô thức vỗ tay. “Kyaa!” “Thấy chưa, con bé thích được khen mà.” Mẹ ôm chặt lấy tôi. “Không sao cả, ngay cả khi con không phải là thiên tài. Chỉ cần lớn lên khỏe mạnh thôi.” Vài ngày nữa trôi qua. Khi tôi bắt đầu nói, phát âm của tôi dần trở nên chính xác hơn. Gia tộc Hoàng gia Bilotian có một truyền thống. Nó được gọi là ‘Lễ Chọn Lựa,’ tương tự như lễ thôi nôi ở Hàn Quốc. Và hôm nay là ngày đó. Luluka, biết rằng tôi có thể hiểu, thì thầm với tôi. “Công chúa, hãy chọn thanh kiếm mà con muốn nhất nhé.” “Ưng.” “Mọi người sẽ ngạc nhiên lắm đấy.” Đôi mắt của Luluka tràn đầy tự hào, giống như một phụ huynh nhiệt tình tự hào về đứa con xuất sắc của mình. “Cửa đại sảnh tiệc sẽ mở ra.” Các người hầu mở cửa, và Luluka cùng tôi bước vào đại sảnh tiệc. Á, chói quá. Với đôi mắt của một đứa trẻ một tuổi, tôi khá nhạy cảm và chưa quen với ánh sáng rực rỡ của chiếc đèn chùm. Từ xa, ở những chỗ ngồi cao, cha và mẹ tôi ngồi cạnh nhau. Phía sau họ là trợ lý và bạn thân của cha tôi, Ngài Biaton, và bên cạnh mẹ tôi là bốn anh trai tôi đứng xếp hàng. ‘Trời ơi.’ Đây là lần đầu tiên tôi được gặp Ngài Biaton và các anh trai mình ngoài đời. Đúng là thiên đường rồi. ‘Tôi thật sự biết ơn vì được nhập vào cơ thể này.’ Bắt đầu từ cha, rồi đến trợ lý, và các anh trai. Liệu được nhìn những gương mặt này miễn phí có ổn không? Ngay cả khi chỉ lướt qua trên một chuyến tàu KTX, những gương mặt đẹp trai ấy cũng sẽ in sâu vào tâm trí. Thật khó tin khi những sinh vật xinh đẹp như vậy lại tồn tại… Bảo mẫu đặt tôi xuống. Sàn nhà mềm mại. ‘Ồ, thảm đỏ!’ Một tấm thảm đỏ dài trải dài trước mặt tôi. Hai bên thảm đỏ, các hiệp sĩ của Hoàng gia Bilotian đứng thành hàng. Họ đã rút kiếm và bắt chéo chúng, tạo thành một khu rừng kiếm. “Oooh.” Ngầu quá. Thái độ nghiêm trang của họ thực sự phù hợp với các hiệp sĩ Hoàng gia Bilotian. ‘Họ là người mẫu hay hiệp sĩ đây?’ Thế giới này thật sự rất đặc biệt. Không chỉ các hiệp sĩ đẹp trai, mà ngay cả các hầu cận cũng vượt xa mong đợi của tôi. Đây là một nơi tràn ngập những người đàn ông và phụ nữ xinh đẹp. Với vẻ đẹp trung bình vượt xa trí tưởng tượng, tôi có thể tận hưởng cảnh đẹp mắt suốt 21 năm đến mức chán chê. ‘Ở cuối thảm đỏ chắc hẳn sẽ có những thanh kiếm cắm sẵn, đúng không?’ Thanh đại kiếm đại diện cho Bilotian, ‘Đại Sóng.’ Và mười thanh kiếm nhỏ khác. ‘Theo truyền thống, các hoàng tử của Bilotian thường chọn Đại Sóng.’ Người ta nói rằng điều đó chứng minh dòng máu của Bilotian. ‘Tất cả đều ổn. Nhưng mà…’ Vấn đề là hôm nay tôi phải vượt qua khủng hoảng tử thần đầu tiên của mình. Có một tổ chức gọi là ‘Rừng Kiếm’ ở Bilotian. Được thành lập bởi hậu duệ của những người sáng lập đã góp công lớn trong việc thành lập Bilotian, tổ chức này nắm giữ quyền lực to lớn. Trong số đó có những kẻ cứng rắn không công nhận một công chúa Bilotian. Họ không thể chấp nhận việc một cô gái không thể học kiếm thuật Bilotian lại cầm ‘Đại Sóng.’ ‘Khoảnh khắc tôi chạm vào Đại Sóng, một sát thủ sẽ lao ra, đúng không?’ Theo tiểu thuyết, người ta nói rằng cô ấy sống sót ‘nhờ may mắn.’ Thanh kiếm chỉ suýt nữa chạm vào cô, cách một sợi tóc. Nhưng tôi không phải là Isabel trong tiểu thuyết. Nói rằng cô ấy sống sót nhờ may mắn nghĩa là nếu không có may mắn, cô ấy sẽ chết. ‘Tôi tuyệt đối không thể chết.’ Tôi tuyệt đối không thể chết. Tôi siết chặt nắm tay. Làm sao tôi có thể chết và rời xa những gương mặt ấy được?! ‘Còn Milkis? Macaron? Thịt! Tteokbokki!’ Quá bất công. Tôi sẽ tận hưởng trọn vẹn 21 năm của mình. ‘Tôi cần tạo ra biến số.’ Vì vậy, tôi phải hành động khác một chút so với tiểu thuyết. Càng nhiều biến số, tình huống sẽ càng thay đổi. Bò, bò. Vì đi bộ quá khó, tôi bò một cách chăm chỉ. ‘Biến số!’ Tôi thấy những viên đá nhỏ gọi là ma thạch dọc đường. Chúng là bẫy gây ra những vụ nổ nhỏ khi chạm vào. Những đứa trẻ tham gia lễ chọn lựa phải tránh những cái bẫy này để đến đích. “Ebe-be. Ji-ji.” Tôi lờ chúng đi và vượt qua. Cuối cùng, tôi đến nơi hơn mười thanh kiếm được cắm sẵn. Trong lễ chọn lựa, nơi này được gọi là ‘Đại Sảnh Kiếm.’ Giọng nói của cha tôi vang lên. “Hãy chọn một thanh kiếm.” Tôi ngồi xuống một lúc và suy nghĩ. ‘Khoảnh khắc tôi chạm vào một thanh kiếm, một sát thủ sẽ lao ra.’ Đúng vậy. Tôi sẽ không chạm vào. Nếu tôi cầm lấy Đại Sóng, sát thủ sẽ xuất hiện. Nếu tôi cầm một thanh kiếm khác, tôi sẽ không đủ tiêu chuẩn làm công chúa. ‘Đây đúng là một tình huống cliché.’ Nếu tôi cầm thanh kiếm của vị hoàng đế sáng lập, thì đây không phải là một câu chuyện lãng mạn giả tưởng. Trong một câu chuyện lãng mạn giả tưởng, tôi nên chọn người cha lạnh lùng nhưng đáng sợ của mình. Tôi không biết gì về thanh kiếm biểu tượng của hoàng gia! Tôi quyết định thực hiện cliché cô con gái dễ thương chọn người cha lạnh lùng nhưng đáng sợ. Lý do biện minh cũng không tệ. Cha là kiếm sĩ giỏi nhất đế chế. “Unga!” Nhưng cơ thể tôi không di chuyển được. Đó là vì nỗi sợ sát thủ có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. ‘Tôi phải quên đi sát thủ.’ Cơ thể của một đứa trẻ chỉ có thể nghĩ về một điều tại một thời điểm. Khi nghĩ đến sát thủ, tôi sợ đến mức không thể di chuyển. Vì vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc hát. “Throh te, sword, foesrt. Les, cwal, an go.” Qua khu rừng kiếm. Hãy bò, bò, và đi. Cơ thể của một đứa trẻ sẽ quên một điều nếu nó tập trung vào một điều khác. Hát làm tôi quên đi nỗi sợ, và cuối cùng tôi có thể di chuyển. ‘Wow, những bậc thang này cao quá.’ Được thiết kế cho người lớn, những bậc thang này quá cao đối với tôi. May mắn thay, sát thủ không xuất hiện. “Ubber! Ubberber!” ‘Tôi, sẽ, trèo, lên đỉnh!’ Dũng khí xuất hiện. Tôi cố gắng dồn sức vào chân sau. Nhảy! Tôi trèo lên được một bậc. Vung tay, vung tay! Chân phải của tôi lơ lửng trong không khí. Tôi dồn sức vào tay trái và tay phải. Hự. Tôi đã thành công chinh phục một bậc thang. ‘Tôi làm được rồi!’ Tôi tự mình trèo lên một bậc thang. ‘Ah, mệt quá.’ Hãy xem nào, còn khoảng 21 bậc nữa. ‘Tôi cần nghỉ ngơi.’ Có lẽ vì tôi đã dồn quá nhiều sức, tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. ‘Thật là… buồn ngủ quá…’ Tầm nhìn của tôi mờ đi. Ngủ, ngủ. Các học giả của Rừng Kiếm tham gia lễ chọn lựa không thể khép miệng lại khi nhìn Isabel ngủ. Hoàng hậu Serna đang lấy tay che miệng. ‘Chúng ta phải làm gì đây…’ Người lớn không thể can thiệp vào lễ chọn lựa. Mọi người chỉ biết đứng nhìn Isabel trong tình huống kỳ quặc này. Ron nhìn con gái mình đang ngủ với đôi mắt vô cảm. Ông dùng phép thuật để truyền một giọng nói nhỏ đến trợ lý của mình, Biaton. [Daughters như thế này sao?] Chưa từng có một cô gái nào được sinh ra ở Bilotian. Đã 500 năm trôi qua, nên không có thông tin gì về các cô gái. [Tôi cũng không biết.] Biaton là một kiếm sĩ mạnh mẽ đến mức chỉ có vài đối thủ trong Hoàng gia Bilotian, ngoại trừ Hoàng đế. Ông đã là bạn thân của Ron từ nhỏ và vẫn coi ông như anh em. Ông là một trong số ít người có thể nói chuyện tự do với Ron. [Cô bé lẩm bẩm điều gì đó kỳ lạ lúc nãy. Đó là gì vậy?] Biaton suy nghĩ và kết luận. [Có lẽ đó là một câu thần chú bản năng.] Qua khu rừng kiếm. Hãy bò, bò, và đi. Đó là một giọng nói có nhịp điệu và âm điệu nhất định. [Ông đang nói một đứa trẻ một tuổi đang niệm thần chú sao?] [Hiếm nhưng chắc chắn là một hiện tượng đã được ghi nhận. Ở Liên bang Phép thuật Mirotel, họ gọi đó là niệm chú bẩm sinh.] [Thật vô lý.] [Mẹ tôi cũng niệm phép bẩm sinh ở độ tuổi đó.] [Một hiện tượng khá thú vị.] Mẹ của Biaton là một pháp sư xuất sắc, người đã chăm sóc Ron rất tốt từ khi còn nhỏ. Ron cũng kính trọng bà như một người mẹ thứ hai. Nhắc đến mẹ của ông làm Ron im lặng. Nhưng ông vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục. [Đứa trẻ đó mang dòng máu Bilotian. Làm sao một công chúa của đế chế kiếm lại niệm thần chú bẩm sinh được?] Sau đó, câu trả lời của Biaton khiến Ron kinh ngạc.
変更されたテキスト
ファイルを開く
Mẹ tôi lúc nào cũng xin lỗi tôi trong nước mắt. Hôm nay cũng không ngoại lệ. “Mya mya!” Tôi đưa tay ra. “Mya mya.” Tôi mỉm cười tươi tắn để trấn an mẹ. Nhưng tôi càng làm vậy, mẹ càng khóc nhiều hơn. Vỗ, vỗ. Tôi nâng cánh tay ngắn cũn và mũm mĩm của mình lên, vỗ nhẹ vào tay mẹ. Ah, những cánh tay xúc xích này nặng thật. “Isabel, con đang an ủi mẹ phải không?” Gật đầu. Tôi không thể nói, nhưng ngôn ngữ cơ thể là ngôn ngữ phổ quát. Mẹ tôi giật mình. “Con có thể hiểu mẹ sao?” Gật đầu. Đây không phải lần đầu tôi ra dấu hiệu này. “Nau! Mau Auuu i-yu-o (Con hiểu mẹ nói mà)!” Mẹ quay sang bảo mẫu của tôi, Luluka. “Con bé thực sự hiểu ta sao?” “Thần nghĩ là vậy đó ạ.” Luluka hạ thấp giọng. “Thần không nói với ai cả. Vì họ sẽ mắng thần vì nói những điều vô lý.” “Nhưng… Isabel điện hạ dường như thực sự hiểu chúng ta.” “Thần nghĩ công chúa là một thiên tài.” Cơ thể nhỏ bé của tôi phản ứng mạnh mẽ với lời khen thuần túy ấy. Tôi vỗ tay một cách vô thức. “Kyaa!” “Thấy chưa, điện hạ thích được khen mà.” Mẹ ôm tôi thật chặt. “Không sao đâu, kể cả khi con không phải thiên tài. Chỉ cần lớn lên khỏe mạnh là được.” Một vài ngày nữa trôi qua. Khi tôi bắt đầu tập nói, phát âm của tôi dần dần trở nên rõ ràng hơn. ***** Hoàng gia Bilotian có một truyền thống. Nó được gọi là Lễ Chọn Kiếm, giống như tục lệ chọn đồ vật trong tiệc thôi nôi của Hàn Quốc. Và hôm nay là ngày đó. Luluka, biết tôi có thể hiểu, thì thầm với tôi. “Công chúa, hãy chọn thanh kiếm mà người muốn nhất nhé.” “Ưng.” “Mọi người sẽ rất ngạc nhiên.” Đôi mắt của Luluka tràn đầy tự hào, giống như một bậc phụ huynh nhiệt huyết tự hào về đứa con thiên tài của mình. “Cửa vào đại sảnh tiệc sẽ mở ra.” Những người hầu mở cửa, và tôi cùng Luluka bước vào đại sảnh tiệc. Ack, chói mắt quá. Là một đứa trẻ một tuổi, đôi mắt tôi còn khá nhạy cảm và chưa quen với ánh sáng rực rỡ từ chiếc đèn chùm. Xa xa, ở những chiếc ghế cao, cha và mẹ tôi ngồi cạnh nhau. Phía sau họ là phụ tá và bạn thân của cha tôi, Ngài Biaton, còn bên cạnh mẹ tôi là bốn anh trai của tôi đang xếp hàng. ‘Ôi trời ơi.’ Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy ngài Biaton và các anh trai mình trực tiếp. Đây chắc chắn là thiên đường. ‘Mình thực sự rất biết ơn vì đã được xuyên vào cơ thể này.’ Bắt đầu từ cha, rồi đến phụ tá và các anh trai. Thật sự có thể ngắm những khuôn mặt này miễn phí sao? Ngay cả khi đi qua họ trên tàu KTX, những khuôn mặt đẹp trai ấy cũng sẽ in sâu vào trí nhớ tôi. Không ngờ lại có những sinh linh đẹp đẽ như vậy lại có tồn tại... Bảo mẫu đặt tôi xuống. Mặt sàn có cảm giác mềm mại. ‘Ồ, một tấm thảm đỏ!’ Một tấm thảm đỏ dài trải dài trước mắt tôi. Hai bên thảm đỏ, các hiệp sĩ của Hoàng gia Bilotian đứng thành hàng. Họ đã rút kiếm và bắt chéo chúng, tạo thành một khu rừng kiếm. “Oooh.” Ngầu thật đấy. Dáng vẻ nghiêm trang của họ thực sự rất hợp với các hiệp sĩ của Hoàng gia Bilotian. ‘Đây là người mẫu hay hiệp sĩ vậy?’ Thế giới này thật đặc biệt. Không chỉ các hiệp sĩ đẹp trai mà ngay cả những người hầu cũng vượt xa kỳ vọng bình thường của tôi. Đây là một nơi tràn ngập những người đàn ông và phụ nữ tuyệt đẹp. Với nhan sắc trung bình vượt xa trí tưởng tượng, tôi có thể thoải mái ngắm nhìn trong suốt 21 năm đến mức cảm thấy chán. ‘Cuối tấm thảm đỏ chắc chắn sẽ có các thanh kiếm được cắm sẵn, đúng không?’ Thanh đại kiếm đại diện cho Bilotian “Đại Lãng.” Và mười thanh kiếm nhỏ khác. ‘Theo truyền thống, các hoàng tử của Bilotian luôn chọn Đại Lãng.’ Nó được xem là minh chứng cho dòng máu hoàng gia Bilotian. ‘Tất cả đều ổn. Nhưng mà…’ Vấn đề là tôi phải vượt qua khủng hoảng sinh tử đầu tiên của mình hôm nay. Có một tổ chức trong Bilotian được gọi là “Nghị Viện Kiếm.” Được tạo thành từ hậu duệ của những người sáng lập, những người đã góp công lớn vào việc lập quốc của Bilotian, tổ chức này nắm giữ quyền lực to lớn. Trong số họ, có những kẻ cứng rắn không công nhận một công chúa Bilotian. Họ không thể chấp nhận một cô gái không thể học kiếm pháp của Bilotian lại dám chạm vào “Đại Lãng.” ‘Khoảnh khắc mình chạm vào Đại Lãng, một sát thủ sẽ lao ra, đúng không?’ Theo tiểu thuyết, nói rằng cô bé đã sống sót “nhờ may mắn.” Lưỡi kiếm suýt nữa đã chém trúng, chỉ cách một tờ giấy. Nhưng tôi không phải Isabel trong tiểu thuyết. Nói rằng cô bé sống sót nhờ may mắn cũng có nghĩa là không có may mắn, cô bé sẽ chết. ‘Mình nhất định không thể chết.’ Tôi nhất định không thể chết. Tôi siết chặt nắm tay. Làm sao tôi có thể chết mà bỏ lại những gương mặt ấy chứ?! ‘Còn Milkis? Macarons? Thịt nướng! Tokbokki!’ Thật quá bất công. Tôi sẽ tận hưởng 21 năm cuộc đời của mình một cách trọn vẹn nhất. ‘Mình cần phải tạo ra những biến số.’ Vậy nên tôi phải tiến hành mọi việc khác đi một chút so với tiểu thuyết. Càng tạo ra nhiều biến số, tình huống sẽ càng thay đổi. Bò, bò. Vì đi bộ là điều không thể, tôi cần mẫn bò về phía trước. ‘Biến số!’ Trên đường, tôi nhìn thấy những viên đá nhỏ được gọi là ma thạch. Chúng là những cái bẫy sẽ gây ra những vụ nổ nhỏ khi chạm vào. Những đứa trẻ tham gia lễ chọn lựa phải tránh những cái bẫy này để đến đích. “Ebe-be. Ji-ji.” Tôi lờ chúng đi và tiếp tục tiến lên. Cuối cùng, tôi đến nơi có hơn mười thanh kiếm được cắm xuống. Trong lễ chọn lựa, nơi này được gọi là ‘Đại Sảnh Kiếm.’ Giọng nói của cha tôi vang lên. “Chọn một thanh kiếm đi.” Tôi ngồi xuống một lúc để suy nghĩ. ‘Khoảnh khắc mình cầm lấy một thanh kiếm, một sát thủ sẽ xuất hiện.’ Phải, tôi sẽ không cầm thanh nào cả. Nếu tôi chọn Đại Lãng, sát thủ sẽ nhảy ra. Nếu tôi chọn một thanh kiếm khác, tôi sẽ không đủ tư cách làm công chúa. ‘Đây đúng là khoảnh khắc kinh điển mà.’ Nếu tôi chọn thanh kiếm của vị hoàng đế sáng lập, đây sẽ không còn là một câu chuyện lãng mạn giả tưởng nữa. Trong truyện lãng mạn giả tưởng, tôi nên chọn người cha ngầu nhưng đáng sợ của mình. Tôi thậm chí không biết về thanh kiếm biểu tượng của hoàng gia! Tôi quyết định tạo ra khoảnh khắc kinh điển của một cô con gái đáng yêu chọn cha mình thay vì thanh kiếm. Lý do này cũng không tệ chút nào. Cha là kiếm sĩ giỏi nhất trong đế quốc. “Unga!” Nhưng cơ thể tôi không thể di chuyển. Đó là vì nỗi sợ hãi về sát thủ có thể nhảy ra bất cứ lúc nào. ‘Mình phải quên nỗi sợ sát thủ.’ Cơ thể của một đứa trẻ chỉ có thể tập trung vào một điều một lúc. Nghĩ về sát thủ, tôi quá sợ để cử động. Vì vậy, tôi không còn cách nào khác ngoài việc hát. “Wa tu tung, niếm. Tùng, tò tò dà i ào.” ‘Qua khu rừng kiếm. Cùng bò bò và đi nào.’ Một cơ thể của em bé sẽ quên đi điều này nếu nó tập trung vào điều khác. Hát giúp tôi quên đi nỗi sợ và cuối cùng tôi có thể di chuyển. ‘Chà, những bậc thang này cao thật.’ Được thiết kế dành cho người lớn, những bậc thang này quá cao với tôi. May mắn thay, sát thủ không xuất hiện. “Ubber! Ubberber!” ‘Mình sẽ leo lên đỉnh!’ Dũng khí, hãy xuất hiện nào. Tôi cố gắng dồn sức vào hai chân. Nhảy! Tôi leo được một bậc. ‘Mình làm được rồi!’ Nhưng mới leo được một bậc, tôi đã mệt mỏi rã rời. ‘Mình cần nghỉ ngơi.’ Cơn buồn ngủ ập đến khi tôi đã dùng hết sức lực. ‘Buồn ngủ quá…’ Tầm nhìn của tôi mờ dần. Zzz, zzz-. Các học giả trong hội Nghị Viện Kiếm tham dự lễ chọn lựa không thể khép miệng khi nhìn Isabel ngủ. Hoàng hậu Serna lấy tay che miệng, cố nén tiếng cười. ‘Chúng ta phải làm gì bây giờ…’ Người lớn không được phép can thiệp vào lễ chọn lựa. Mọi người chỉ có thể đứng nhìn trong tình huống kỳ quặc này. Ron nhìn con gái mình ngủ với đôi mắt không cảm xúc. Ông dùng phép thuật để nói nhỏ với cận thần của mình, Biaton. [Con gái đều như vậy sao?] Chưa từng có một cô bé nào được sinh ra trong Bilotian. Đã 500 năm trôi qua, và không có thông tin nào về các cô bé. [Thần cũng không biết.] Biaton là một kiếm sĩ mạnh mẽ với rất ít đối thủ trong Hoàng gia Bilotian, ngoại trừ Hoàng đế. Anh đã là bạn thân với Ron từ nhỏ và vẫn đối xử với ông như một người anh em. [Cô bé đang lẩm bẩm gì đó kỳ lạ lúc nãy. Đó là gì vậy?] Biaton suy nghĩ và kết luận. [Chắc là một loại thần chú bẩm sinh.] “Wa tu tung, niếm. Tùng, tò tò dà i ào.” Đó là một giọng nói có nhịp điệu và âm điệu nhất định. [Ý ngươi là một đứa trẻ mới một tuổi đang niệm phép thuật?] [Hiếm gặp nhưng có tồn tại. Ở Liên bang Ma thuật Mirotel, họ gọi đó là niệm chú bẩm sinh.] Ron cau mày. [Thật vô lý.] Biaton nhún vai. [Mẹ thần từng làm điều như vậy ở độ tuổi đó.] Ron khựng lại khi nghĩ đến người phụ nữ mà ông tôn trọng như người mẹ thứ hai. Nhưng ông vẫn chưa hoàn toàn bị thuyết phục. [Đứa trẻ đó mang dòng máu của Bilotian. Làm sao mà công chúa của đế chế kiếm thuật lại niệm phép?]
違いを見つける